Bên nhau trọn đời là cuốn sách nằm trong trào lưu văn học mạng đang rất thịnh hành ở Trung Quốc những năm gần đây. Tác phẩm đăng liên tục trên mạng bắt đầu từ tháng 9 năm 2003 cho đến nay vẫn là tác phẩm được bạn đọc trong và ngoài mạng yêu thích bởi lối viết dung dị và chan chứa yêu thương. Tình yêu là chủ đề muôn thuở, có bao nhiêu chuyện tình trong cuộc đời thì có bấy nhiêu diễn biến thăng trầm. nhưng hạnh phúc nhất vẫn là được nắm tay nhau đến đầu bạc răng long. Điều mà Bên nhau trọn đời muốn nói không dùng lời hoa mỹ, không dùng những chi tiết câu khách tầm thường, mà bằng văn phong đơn giản, từng lời thoại nhẹ nhàng nhưng đi vào lòng người đọc tự bao giờ… Toàn bộ câu chuyện là một cảm giác thú vi, lâng lâng, mang đến cho người đọc những xúc cảm ngọt ngào….

Sau đây là lời giới thiệu của bạn Nguyễn Thùy Linh tại http://www.sachhay.org

Lần đầu tiên đọc tiểu thuyết của Cố Mạn. Đọc một cuốn mà đã bán được 15.000 bản ở Việt Nam từ đời nào rồi, mà giờ mình mới đọc, hơi đi sau thời đại tý, nhưng ít ra thì cũng không phải quá trễ, bởi vì… hạnh phúc thì lúc nào cũng cảm nhận được.

Cũng là nhờ Bên nhau trọn đời đấy.

Chắc nhiều người cũng thắc mắc sao suốt ngày mình viết về sách thế, không chán à?

Mình có thể cười mà nói rằng KHÔNG BAO GIỜ.

Mình có thể đọc sách mỗi ngày, mỗi giờ, bất cứ lúc nào, dù mình bao nhiêu tuổi chăng nữa mình sẽ vẫn yêu sách.

Và đọc thì mình phải viết.

Bởi vì mình biết chính mình: không viết thì sẽ quên.

Mà mình sợ quên lắm, sợ lắm, nhỡ không nhớ được một cái gì nữa thì sao? Ai biết ngày mai sẽ ra sao? Vậy cho nên mỗi ngày đều phải ghi ra, mình đã đọc cái gì, đã làm những gì nhỉ? Hôm đó mình có hạnh phúc không? Có tức giận không? Có âu lo không?

Ai dà, mình cũng biết nghĩ đấy chứ?

Thật ra đêm qua mình chỉ chợp mắt được một tý. Bởi vì những trang sách cuối cùng của cuốn Bên nhau trọn đời gấp lại mình vẫn còn nuối tiếc nhiều quá. Cái kết êm đềm và hạnh phúc quá, nó đi vào lòng người nhẹ bẫng như những đám mây ùa vào bầu trời cao thăm thẳm. Lòng mình cũng rộng, nó có thể đón nhận mọi thứ vào lòng, nhưng chỉ khổ nỗi hiểu và cảm được bao nhiêu lại là do mình.

Những người yêu nhau thì dù ở đâu cuối cùng cũng về với nhau.

Tưởng chừng như trái tim Mặc Sênh và Dĩ Thâm đã hoàn toàn giá lạnh sau 7 năm xa cách, đợi chờ và mòn mỏi. Nhưng thật ra, nó vẫn ấm nóng tới rạo rực. Chao ôi, tình yêu! Nó là điều gì không thể lý giải nổi khi mà một anh chàng hoàn hảo, có hàng tá cô gái xinh đẹp vây xung quanh, theo đuổi tới tận cùng lại yêu một cô nàng quá đỗi bình thường, lúc nào cũng chỉ nhằng nhẵng chạy theo anh như một cái đuôi. Nhưng làm sao giờ, làm sao giờ? Anh lại yêu cô ấy. Trái tim anh lại tan chảy băng giá trước một cô nàng không thể ngốc hơn.

Cô gái nhỏ lúc nào cũng đếm chín trăm chín mươi chín viên gạch khi đợi anh.

Cô gái nhỏ lúc nào cũng quên tất cả mọi thứ khi nhìn thấy anh, đuổi theo anh.

Cô gái nhỏ lúc nào cũng gật gù trong lớp học Luật của anh, nước miếng tứa lưa trên trang giáo trình của anh.

Cô gái nhỏ vụng về, chẳng biết nấu tới một món ăn ngon, hay trình độ Tiếng Anh chỉ tới còn chưa tới bằng C.

Cô ấy so với anh ư? Người ta chỉ lắc đầu ngán ngẩm KHÔNG THỂ NÀO.

Ai bảo không thể nào? Là có thể đấy.

Anh yêu cô, yêu Mặc Sênh, mà còn hơn cả yêu, anh RẤT RẤT yêu cô, yêu cô tới cuồng dại, yêu tới đê mê của tận cùng cảm xúc. Chỉ có Mặc Sênh – người con gái duy nhất khiến Dĩ Thâm không thể là chính mình. Đứng trước mặt cô, mọi quy tắc của anh đều bị phá vỡ, mọi cảm xúc của anh đều không thể kìm nén. Đứng trước Mặc Sênh, anh không bao giờ là chính anh được nữa. Máu đang tuôn trào trong trái tim anh, nó như thôi thúc anh muốn nắm chặt lấy cô, muốn ép cô vào lòng, muốn ôm cô, muốn hôn cô, muốn trao cho cô những xúc cảm đang cháy rừng rực trong phổi, trong ngực anh.

Sau bao giày vò cả thể xác tâm hồn, sau bao cách nhớ thương, cuối cùng hai người cũng về bên nhau, trao cho nhau quãng thời gian đằng đẵng chia rẽ hai linh hồn. Tình yêu mà, làm sao mà từ chối được khi nó đến đây, phải không.

Đoạn tỏ tình của Dĩ Thâm thật dễ thương, muốn nói với người ta “ba từ ấy” mà cũng không dám nói, cứ vòng vo làm cô ngốc cũng chỉ biết lắc đầu.

“Lại một ngày khác.
Dĩ Thâm trong lúc giải lao giữa giờ làm việc, bỗng nhớ ra hình như mình chưa nói với người ta ba “chữ đó”.
Vừa đúng lúc người ta vào phòng tìm sách đọc.
Kéo người ta vào lòng, để ngồi trên đầu gối, siết người ta vào lòng, tì cằm vào cổ người ta nói âu yếm
– Giở sách giúp anh
– Ứ – Mặc Sênh nhướng cặp lông mày thanh tú, nhìn tập tài liệu trên bàn. Coi như hiểu anh muốn mình làm gì.
– Đồ lười!
Tuy luôn được chiều chuộng Mặc Sênh vẫn kiên nhẫn giở đến trang 14, nhưng không kiềm được liền trách:
– Dĩ Thâm, anh lười quá.
– Hừm… – Có lẽ Dĩ Thâm quyết định lười đến cùng – Câu đầu tiên, đoạn đầu tiên, gạch chân hộ anh.
Mặc Sênh lấy bút bi vạch một đường thẳng dưới câu đó.
“Nghiên cứu của giới tư pháp học quốc tế nước ta đối với vấn đề này vẫn luôn thừa kế quan điểm của J.H.Mori nhà luật học người Anh”.
– Dòng thứ ba từ dưới lên.
“Em đi gặp cảnh sát, có biết quy định ở đây đối với những việc như thế này không?”
“Thế là thế nào? Hình như là đoạn đối thoại trong một vụ án, tại sao phải gạch chân?”
Lại lật thêm mấy trang nữa theo yêu cầu của Dĩ Thâm.
– Còn một từ ở giữa chưa tìm thấy – Dĩ Thâm thầm thì.
Mặc Sênh hoàn toàn không hiểu.
– Tìm cuốn khác vậy – Dĩ Thâm giơ tay rút một cuốn tạp chí trên giá sách.
“Hình như đó là số đặc biệt của tạp chí phụ nữ, anh ấy quan tâm đến loại tạp chí đó từ bao giờ nhỉ?”
– Trang này, đoạn thứ ba, câu đầu tiên.
– Ồ, xem báo cũng phải gạch chân nôi dung trọng điểm sao?
“Vào mùa xuân, Anh thường thích ra ngoại ô chơi vào những ngày nghỉ, trời xanh không thể tưởng tượng…”
– Dòng thứ năm… Câu cuối cùng.
“Nó yêu mày này… anh mỉm cười véo mũi tôi…”
– Câu cuối cùng.
“Nhất định lúc chín giờ em sẽ nhìn thấy anh từ đây đi ra”.
– Cái gì sao lung tung lộn xộn thế? – Mặc Sênh vừa gạch chân những hàng chữ theo tay chỉ của Dĩ Thâm, bắt đầu ngáp.
Dĩ Thâm không nói nữa, nhẹ nhàng áp má mình vào mái tóc mềm mại thoảng mùi hương.
– Mặc Sênh?
– Ứ – Trả lời mơ hồ, giọng buồn ngủ.
Dĩ Thâm bế vợ lên giường, đắp chăn cẩn thận, đứng ngắm hồi lâu gương mặt phụng phịu như trẻ nhỏ, đoạn cuối xuống vầng trán rộng trắng xanh:
– Ngủ ngon nhé, ngốc ạ!”

“Có bao nhiêu cuộc tình trong cuộc đời, nhưng hạnh phúc nhất vẫn là được nắm tay nhau đến đầu bạc răng long. Điều mà Bên nhau trọn đời muốn nói, chính là hạnh phúc đó!”

Gấp cuốn sách lại mà vẫn còn cảm giác hạnh phúc vương trên môi, trên mắt, và trong cả những giấc mơ!

 

 

Truyện kể về tình yêu của một đôi nam nữ đã trải qua bao trắc trở mới đến được với nhau. Và cuối cùng là một cái kết thúc có hậu. Nhân vật chính trong truyện Dĩ Thâm đã chờ đợi người yêu trong suốt 7 năm trời. Điều đó làm tôi phục anh sát đất. Giờ bảo tôi chờ người yêu 7 năm, chắc tôi không chờ được.

Tác phẩm cuốn hút, hấp dẫn tới mức tôi đã đọc liền tù tì, từ đầu tời cuối, mới rời được cuốn truyện ra. Đọc xong rồi, lại muốn đọc thêm lần thứ hai, thứ ba, thứ n nữa…

Truyện có nhiều chi tiết hay như đoạn Mặc Sênh giả là sinh viên của lớp Dĩ Thâm, để được gần bên anh. Lúc đó, bị thầy gọi bất ngờ, đương nhiên Mặc Sênh không biết câu trả lời vì cô học khoa khác. Còn Dĩ Thâm lúc đó không để ý câu hỏi của thầy. Ngay lập tức các bạn trong lớp tố giác: “Cô ấy theo bạn trai đi nghe giờ thôi ạ”. Dĩ Thâm lúc ấy vốn điềm tĩnh, đã đỏ lừ mắt mà nhận rằng: “Bạn gái của em ạ”.

Tình yêu cũng đã làm hai người hoàn thiện và trở nên tốt đẹp hơn. Mặc Sênh nhờ Dĩ Thâm đã vượt qua được các kỳ kiểm tra, còn Dĩ Thâm, anh đã mở rộng tâm hồn với nụ cười thật đẹp (trong truyện, anh ấy đẹp trai lắm).

Điều thành công của Bên nhau trọn đời đó là cách đưa ra các tình tiết, rất thích hợp, có nút thắt, nút mở. Mở đầu câu truyện là cảnh Mặc Sênh trở về sau 7 năm xa cách, những hồi ức tình yêu của hai người, mở nút…

Hãy nghe lời tự bạch của tác giả về cuốn truyện:
Từng có người hỏi tôi, định nói gì trong cuốn sách?
Thực ra, ban đầu khi viết, tôi đơn thuần chỉ muốn kể một câu chuyện, không nghĩ nhiều như vậy. Nhưng người ta hỏi nghiêm túc, tôi cũng phải nghiêm túc trả lời.
Tôi nghĩ câu trả lời là thế này:
“Có bao nhiêu cuộc tình trong cuộc đời, nhưng hạnh phúc nhất vẫn là được nắm tay nhau đến đầu bạc răng long. Điều mà Bên Nhau Trọn Đời muốn nói, chính là hạnh phúc đó!”

Có thể tôi viết không hay, nhưng câu truyện này thực sự hay. Nếu bạn chưa đọc truyện có thể kiếm ở các hiệu sách hay đọc trực tiếp trên blog. Các bạn có thể đọc theo link bên dưới. Hãy đọc để hòa vào tình yêu trong truyện và cùng suy ngẫm bạn nhé!

https://leduc2412.wordpress.com/2012/08/20/ben-nhau-tron-doi-co-man-chuong-1/