Chương 9: Mãi mãi

Sáng hôm sau dậy muộn là lẽ đương nhiên.

Vẫn là Dĩ Thâm đánh thức. Không biết anh đã dậy từ lúc nào, trông người rất chỉnh tề, tay cầm điện thoại di động của chị:

– Gọi em đấy.

Ôi. Mặc Sênh khó nhọc mở mắt, giơ tay đón điện toại từ tay Dĩ Thâm, vừa cầm máy đã nghe thấy tiếng chị Trần quát tháo loạn xạ:

– Mặc Sênh, cô biết bây giờ là mấy giờ rồi không? Chúng tôi đang ở sân bay đợi một mình cô. Đến nhanh lên, đừng có lề mề như rùa ấy, làm cho bao nhiêu người dài cổ đợi đây này – Chị Trần nói liền một hồi, giọng gay gắt.

Lúc này Mặc Sênh mới hoàn toàn tỉnh ngủ, nhìn đồng hồ trên điện thoại, vội bật dậy như phải bỏng. Vội vàng mặc quần áo, chạy đi lấy va li.

Dĩ Thâm cau mày, kéo tay ngăn chị:

– Em bình tĩnh nào, cài nhầm khuy áo rồi.

Trời đất! Mặc Sênh cúi đầu, nhìn những ngón tay thanh tú của Dĩ Thâm đang cài lại khuy áo cho chị. Sự ngượng ngùng bị cái vội vàng lấn át giờ bỗng trở lại, Mặc Sênh xấu hổ đỏ mặt.

– Được rồi – Cảm nhận bầu không khí thân thiết ấm áp bao quanh hai người, Dĩ Thâm gác lại suy tư riêng của mình, nhanh nhẹn cầm chìa khóa xe giục Mặc Sênh – Nhanh lên, lấy đồ đi, anh đưa em ra sân bay.

– Em không kịp mất – Đột nhiên Mặc Sênh im bặt, ngẩn người nhìn vật lạ trên ngón đeo nhẫn của chị từ lúc nào.

Một chiếc nhẫn bạch kim giản dị, thiết kế đơn giản, không hề cầu kì hoa mỹ, chỉ có những viên đá nhỏ xíu gắn thành hình tròn bao quanh những nét chạm trổ tinh tế, hết sức trang nhã, tự nhiên.

– Anh mua từ bao giờ thế?

– Không nhớ. Lâu lắm rồi, tối qua anh mới tìm lại.

Mặc Sênh giơ bàn tay lên, say mê ngắm nhìn cái nhẫn, nó hài hòa một cách kì lạ với những ngón tay thanh tú trắng muốt của chị. Dưới ánh mặt trời mùa đông, nó phát ra những tia sáng rực rỡ long lanh. Trong mắt Mặc Sênh cũng lấp lánh niềm vui như trẻ nhỏ.

– Em chỉ còn không đến mười phút! – Dĩ Thâm mỉm cười giục chị.

– Mười phút? Chết rồi! – Trong đầu Mặc Sênh lập tức hiện ra khuôn mặt cau có của chị Trần.
Không kịp nói lời chia tay, Mặc Sênh xách hành lí chạy thẳng. Trong khi chạy không kìm chế được, thỉnh thoảng chị cúi đầu nhìn vào cái nhẫn lấp lánh trên tay, trong lòng trào dâng niềm hạnh phúc vô bờ.

***

HongKong

Đoàn đại biểu của tạp chí Tú sắc đi HongKong lần này là để đàm phán chuyện hợp tác với một tạp chí của HongKong. Vốn không liên quan đến Mặc Sênh nhưng do Mặc Sênh thạo tiếng Anh, nên họ đưa chị làm phiên dịch.

Do đã chuẩn bị chu đáo, cuộc đàm phán diễn ra khá thuận lợi. Ba ngày sau, hai bên đã ký hợp đồng hợp tác. Xong việc, cả đoàn kéo nhau đi shopping.

– Chúa ơi, sao đồ trang sức, đồ mỹ phẩm ở đây rẻ thế.

– Chết thật, cái dây chuyền đứng như thế này tôi mua ở nhà đắt hơn đến một ngàn – Chị Trần xuýt xoa tiếc rẻ.

Vốn chỉ định đi cùng Mặc Sênh không mua gì nhiều, vậy mà chị Trần mua bao nhiêu là thứ hơn cả Mặc Sênh. Họ đi ngắm nghía mua sắm suốt cả một buổi tối ở cái đất HongKong vốn không hề có ban đêm này. Kết quả ai nấy đều thấm mệt, còn mệt hơn cả mấy ngày làm việc vừa rồi.
Về đến khách sạn, vừa vào phòng chị Trần đã nằm vật ra giường như người ốm nặng.

Mặc Sênh nhìn điện thoại trên bàn, do dự không biết có nên gọi cho Dĩ Thâm.

– Gọi nhanh lên, điện thoại công quỹ đấy.

Mặc Sênh giật mình, quay người thấy chị Trần trở mình, mắt vẫn nhắm nghiền.

“Không biết có phải chị ấy nói mê không?”

Nhấc ống nghe, nhấn những con số đã quá quen thuộc.

Từ đầu dây bên kia lập tức vọng đến giọng nói trầm ấm quen thuộc của Dĩ Thâm:

– Mặc Sênh

Mặc Sênh ngẩn người:

– Sao anh biết là em? Anh đoán ra ư?

– Trên điện thoại có hiện số.

– Ra vậy! Anh đi làm về chưa?

– Em đang gọi về nhà mà.

Mặc Sênh ngẩn người vì sự ngớ ngẩn của mình.

Bên kia cũng im lặng giây lát, hình như Dĩ Thâm thở dài:

– Mấy ngày nay em làm những gì?

Mặc Sênh bắt đầu kể tình hình công việc. Khi không biết nói gì Dĩ Thâm thường chuyển đề tài, vậy là gọi hết cả giờ đồng hồ. Tắt máy, Mặc Sênh vẫn đắm mình trong cuộc nói chuyện vừa rồi với Dĩ Thâm, vẫn thầm nói chuyện với anh.

Còn bên kia, Dĩ Thâm tuy bỏ máy, cầm bút mãi vẫn không viết được chữ nào.

“Nói nhiều như vậy mà không ho, có lẽ cô ấy đã hết cảm rồi”.

***

Văn phòng luật sự Viêm Hướng Hà dạo này thắng lợi liên tục. Sau cuộc họp hàng tuần mọi người đều vui vẻ chưa muốn giải tán, họ dứt khoát đòi ba vị luật sư khao. Lại thêm Viêm là người thích tụ tập vui vẻ, anh ta vung tay vẻ hào phóng:

– Được rồi, được rồi, khao thì khao, muốn đi ăn ở đâu các vị cứ đề xuất, luật sư Hà của chúng ta sẽ bao tất.

Vòng vo mãi hóa ra lại đẩy trách nhiệm sang người khác? Dĩ Thâm từ khi kết thúc cuộc họp đến giờ không nói gì, giờ chỉ buông hai chữ ngắn gọn:

– Lý do?

– Còn lý do nào nữa? – Viêm tỏ vẻ bí mật – Lẽ nào cậu không biết, từ cổ chí kim, kẻ bị chém thường là công thần hay sao, công càng to càng dễ bị chém.

– Có lý – Dĩ Thâm thụ giáo, gật đầu chịu chém.

Mọi người hoan hô ầm ĩ, thảo luận sôi nổi địa điểm liên hoan, mỗi người đề nghị một địa điểm, ý kiến không thống nhất nhưng có một điểm rất thống nhất đó là ai cũng chọn nhà hàng sang trọng.

Hướng Hằng vừa nghe vừa lắc đầu nói với Dĩ Thâm:

– Cậu phải chuẩn bị tinh thần tốt đấy.

Dĩ Thâm cười:

– Không thành vấn đề!

Bàn mãi vẫn chưa quyết định chọn địa điểm nào, trong tiếng ồn ào có tiếng một cô gái:
– Chúng ta tổ chức ở nhà luật sư Hà, mọi người thấy thế nào?

Cả phòng lập tức im lặng, mắt hướng về người vừa nói, thì ra đó là Tiểu Cao, sinh viên thực tập mới về.

Bị mọi người nhìn, Tiểu Cao vốn không có ý gì bỗng trở nên lúng túng:

– Tôi thấy đến nhà hàng không bằng đến nhà luật sư Hà ăn lẩu, chúng ta tự chuẩn bị, vừa rẻ vừa vui.

Mọi người cùng đồng tình, nhưng không tiện phụ họa. Trong ba vị luật sư của phòng, ngoài Viêm tính tình cởi mở, vui vẻ, còn hai vị kia rất khó gần, nhất là luật sư Hà, xưa này công tư luôn phân minh, ngoài quan hệ công việc, luôn có khoảng cách với mọi người.

Nhưng… ai cũng muốn đến thăm nhà của luật sư Hà.

– Đúng đấy! đúng đấy – Viêm đột nhiên vỗ đùi đánh đét – Sao mình không nghĩ ra nhỉ, nhà cậu rất rộng, đến nhà cậu là hay nhất, chúng ta ăn uống cũng thoải mái. Thế nào, cậu cho một câu đi!

Nghe luật sư Viêm nói vậy, mọi người đều chờ câu trả lời của Dĩ Thâm. Dĩ Thâm thấy buồn cười trước những con mắt chờ đợi của mọi người, thầm nghĩ ngày mai Mặc Sênh trở về, tối nay mình tìm việc gì đó làm cũng tốt, liền gật đầu:

– Nếu mọi người không cảm thấy như vậy là quá hời cho tôi, rất hoan nghênh mọi người đến nhà chơi.

***

Xe chạy bon bon, Tiểu Cao ngồi ở ghế phụ, không nén nổi niềm vui. Vừa rồi phân công nhiệm vụ, một số người được cử mua nguyên liệu làm lẩu, Tiểu Cao được phân công cùng với Dĩ Thâm về nhà chuẩn bị. Chỉ có hai người! hôm nay đúng là ngày may mắn của cô.

Liếc trộm luật sư Hà, khuôn mặt cực kì tuấn tú, cương nghị của người đàn ông tài hoa khiến cô thoáng đỏ mặt, tim đập rộn ràng. Mặc dù mới về văn phòng thực tập cùng với luật sư Hà hơn một tuần, Tiểu Cao đã nhận ra đây là một người đàn ông rất mực ưu tú, chính trực, không thể không bị hấp dẫn bởi một người như vậy!

– Luật sư Hà, anh thích một người như thế nào? – Tiểu Cao thăm dò, cô có cái vẻ ngây thơ và bạo dạn rất học trò.

Dĩ Thâm cười, “đúng là câu hỏi của một nữ sinh!”. Có điều anh cũng thấy khó trả lời.

– Luật sư Hà cũng không biết sao? – Tiểu Cao thất vọng nói, vậy là cô không có phương hướng phấn đấu rồi, phải tìm cách khác vậy.

– Luật sư Hà từng thích ai chưa? – Tiểu Cao thầm nghĩ, một người lạnh lùng lí trí như luật sư Hà khi yêu sẽ thế nào nhỉ, liệu có dịu dàng không? Ồ, rất khó tưởng tượng.

– Đương nhiên! – Câu hỏi này dễ trả lời hơn nhiều.

– Ô! Đã từng ư? – Tiểu Cao nói giọng ngưỡng mộ – Chắc chị phải rất ưu tú?

– Không, trái lại – Dĩ Thâm lắc đầu – Cô ấy không ưu tú chút nào, hồi đi học rất lười, suốt ngày chỉ thích đi chơi, tính lông bông, khiến người ta đau đầu.

“Đáng tiếc là bây giờ hầu như vẫn vậy, không biết cô ấy đã làm gì với thời gian”

Vậy là không đúng với tưởng tượng của mình. Tiểu Cao thầm nghĩ:

– Vậy chắc chị ấy đẹp lắm?

Dĩ Thâm khẽ lắc đầu:

– Cũng được, nhưng nhiều người còn đẹp hơn.

– Thế thì chắc chị ấy rất dịu dàng? – Tiểu Cao khẳng định.

– Dịu dàng? Làm gì có! – Dĩ Thâm thở dài.

“Cô ấy rất hay gây sự. Hay gây sự đến mức mấy năm đầu anh nhắm mắt cũng nghe được tiếng cô ta: Dĩ Thâm!Dĩ Thâm!Dĩ Thâm!”

Nhưng mở mắt lại là khoảng trống.

Hận cô ta là bắt đầu từ lúc đó.

Tiểu Cao nghi hoặc. Không ưu tú, không đẹp lắm, nghe khẩu khí của luật sư Hà hình như cũng không phải là mỹ nhân dịu dàng:

– Vậy vì sao luật sư lại thích chị ấy?

– Vì sao ư? – Dĩ Thâm cũng không hiểu.

Có lẽ bởi vì những câu hỏi lan man nhí nhảnh của cô ta lấp đầy tâm hồn trống trải của anh; có lẽ bởi vì rõ ràng cô ấy không thích lên lớp tự học nhưng vẫn đều đặn cùng anh lên giảng đường, kết quả chưa đến một giờ đồng hồ đã ngủ gà ngủ gật, nước miếng chảy ướt cả giáo trình anh; có lẽ bởi vì trình độ tiếng Anh của cô ta chưa qua bằng C nhưng vẫn hào hứng kéo anh đi chúc mừng anh đoạt giải nhất cuộc thi tiếng Anh dùng cho sinh viên các trường không phải chuyên ngữ, chỉ có điều hôm đó cô làm cho anh bị phê bình vì không chịu dạy bạn gái học tiếng Anh… Lúc đó cô đã ngoan ngoãn giơ tay thề nhất định sẽ thi được bằng C tiếng Anh, nhất định không làm anh mất mặt. Đáng tiếc về sau ngay cả cơ hội đó cũng không có…

Tiểu Cao nghiêng đầu vẫn chờ câu trả lời của anh. Dĩ Thâm mỉm cười, nói vẻ bất lực:

– Lúc đó tôi không có mắt, thích là thích, chẳng có cách nào khác.

***

“Sao bên ngoài ồn vậy?”

Mặc Sênh rụt đầu vào chăn, vẫn không ngăn được tiếng ồn lọt vào tai. “Là tiếng tivi? Hay Dĩ Thâm đã về?”

Chị trở mình, vẫn mơ hồ, xuống giường, mở cửa phòng ngủ, giật mình…

“Sao phòng khách đông người thế?”

Những vị khách trong phòng khách lần lượt nhận ra Mặc Sênh đứng ở cửa phòng ngủ, tất cả yên lặng.

Cả hai bên đều ngây người nhìn. Không bên nào nói gì.

Im lặng bao trùm cả phòng.

Dĩ Thâm cầm bát đũa từ nhà bếp đi ra, nhìn thấy Mặc Sênh đứng ở cửa phòng ngủ. Khuôn mặt tuấn tú của anh thoáng vẻ ngạc nhiên, anh cau mày.

– Vào phòng đi, đi dép vào.

Ồ, Mặc Sênh cúi người nhìn xuống chân, trong lúc vội chạy ra chị quên không đi dép.
Dĩ Thâm để bát đũa trong tay xuống bàn, lịch sự cúi đầu nói với mọi người:

– Xin lỗi.

Mọi người ngơ ngác gật đầu. Sau khi ông chủ nhà mất hút sau cánh cửa phòng ngủ, Mỹ Đình là người đầu tiên lên tiếng.

– Không ngờ luật sư Hà lại…

Tiểu Cao và luật sư Viêm nhìn nhau, cả hai dường như không tin vào mắt mình những gì vừa nhìn thấy. Nhưng chúng cứ rành rành: phòng ngủ, áo ngủ…

Mọi người cùng nhất trí một đáp án: Sống chung!

Thần tượng sụp đổ! Lòng Tiểu Cao tan nát, tưởng luật sư là người đứng đắn, ai ngờ cũng lén sống chung với người khác!

Một đòn đau giáng vào lòng tự tôn đàn ông của luật sư Viêm, ngay đến Dĩ Thâm cũng đã có một người đàn bà, còn anh vẫn một thân một mình…

Chỉ có Hướng Hằng không ngạc nhiên như mọi người, mặc dù thâm tâm anh cũng không ngờ sự việc diễn ra nhanh chóng đến vậy:

– Tôi đã nói rồi, chỉ cần gặp lại Triệu Mặc Sênh, bất kì nguyên tắc nào của Hà Dĩ Thâm đều thay đổi.

***

Bước vào phòng ngủ thấy Mặc Sênh nằm gục trên giường, đầu vùi trong gối.

– Em khó chịu hả? – Dĩ Thâm đến bên giường kéo Mặc Sênh vào ngực, nói dịu dàng – Em bảo ngày mai mới về kia mà?

– Ứ, xong việc em về trước.

– Vì sao?

– Còn vì sao nữa? – Mặc Sênh lập tức chuyển chủ đề, nũng nịu – Tiểu Hồng đang trách em, không mua đủ đồ cho cô ấy…

Lời nói của chị bị chặn lại. Dĩ Thâm hôn tới tấp vào má, vào môi, vào cổ chị, cuống qu‎ít hít lấy hơi thở của chị

– Em dụ dỗ anh – Dĩ Thâm thầm thì vào tai Mặc Sênh, dịu dàng tuyên cáo tội trạng của chị, giọng trầm ấm của anh vừa âu yếm, vừa hờn dỗi.

Mặc Sênh tròn mắt:

– Tội này quá nặng! Em… đâu có?

– Em mặc bộ đồ ngủ của anh.

– Anh để bộ ngủ trong nhà tắm, em lại quên không mang, tắm xong về đến phòng lại quên không thay… – Mặc Sênh lúng túng nói chẳng có đầu có cuối, chị thấy hối hận về sự cẩu thả của mình – Dĩ Thâm, sau này em tuyệt đối không như thế nữa.

– Vậy thì chẳng phải anh thiệt quá sao – Dĩ Thâm mỉm cười dỗ dành – Dậy ra ăn cơm.

– Ăn cùng với mấy người đó ư? – Mặc Sênh lắc đầu – Không.

Dĩ Thâm không nói nữa.

Mặc Sênh chống chế:

– Đi máy bay mệt…

– Ăn xong lại ngủ.

Lí do thứ hai:

– Em không quen họ.

– Sau này đằng nào chẳng phải làm quen – Dĩ Thâm dỗ dành.

Không tìm được lý do nào khác Mặc Sênh nhăn nhó:

– Xấu hổ quá…

Vừa rồi mặc bộ đồ ngủ của Dĩ Thâm, đầu không chải, chân không dép, đột ngột xuất hiện trước cửa phòng ngủ của anh ấy.

– Ôi! – Dĩ Thâm thở dài, giơ tay với cái áo ở đầu giường – Anh đã quen rồi. Anh ra trước, em mặc quần áo xong ra ngay nhé.

Khi Dĩ Thâm từ trong phòng đi ra thái độ của mọi người đã trở lại bình thường. Thực ra họ đều là những luật sư hoặc sắp trở thành luật sư, với họ chẳng có gì là quá bất ngờ.

Hướng Hằng và Viêm đứng ngoài ban công hút thuốc, thấy Dĩ Thâm đi ra họ vẫy tay gọi anh.
Đưa cho Dĩ Thâm điếu thuốc, Viêm vui vẻ bắt chuyện:

– Chung sống bất hợp pháp.

Dĩ Thâm nhướn mày:

– Hợp pháp!

Câu nói khiến Hướng Hằng ngẩn người, Viêm thì bị sặc khói thuốc lá, ho sặc sụa, vừa lấy khăn lau nước mắt, vừa hỏi:

– Hợp pháp là thế nào?

– Là quan hệ khế ước vợ chồng lâu dài dựa trên cơ sở bình đẳng tự nguyện giữa hai bên nam nữ – Dĩ Thâm giải thích rất pháp luật.

Đến lượt Viêm ngẩn người.

Dĩ Thâm cười:

– Nói một cách đơn giản là tôi đã kết hôn, các vị chuẩn bị đồ mừng đi.

– Cậu…cậu…cậu! – Viêm hét to – Cậu… ý tôi là… cậu đã cưới rồi sao?

Thấy Dĩ Thâm gật đầu khẳng định, anh chàng lại hét lên lần nữa, đoạn lao vào phòng khách tuyên bố với mọi người tin sốt dẻo.

Hướng Hằng đứng tì vào lan can ban công, nhìn ra màn đêm, nói như với chính mình:

– Cuộc đời thật là kì lạ, các cậu đi một con đường vòng dài như vậy, cuối cùng lại trở về điểm xuất phát – Quay sang Dĩ Thâm, Hướng Hằng hạ giọng – Dĩ Thâm, bảy năm đó, cậu thực sự không quan tâm chứ?

– Cậu nghĩ tôi sẽ trả lời thế nào? – Dĩ Thâm châm điếu thuốc khác, mắt đăm chiêu – Tôi đã xác định cái gì là quan trọng nhất.

Hướng Hằng rít một hơi thuốc, cười:

– Khả năng kiềm chế của cậu vốn rất tốt.

Dĩ Thâm không nói gì, những làn khói mỏng, vấn vít trước mặt họ.

Hướng Hằng nhìn vào mắt Dĩ Thâm:

– Đã lâu không thấy cậu hút thuốc.

– Đúng, dạo này hút ít.

– Còn nhớ cảm giác lần đầu cậu hút thuốc không?

Sao lại không nhớ, lúc đó Mặc Sênh ra đi chưa lâu, anh đã dùng thuốc và rượu làm tê liệt bản thân. Dĩ Thâm búng tàn thuốc:

– Hồi đó cảm thấy thuốc lá là một liều thuốc rất tốt, ít nhất nó khiến người ta còn có việc để làm trên thế giới này.

Ngữ khí bình thản đến mức khiến Hướng Hằng không khỏi ngạc nhiên, xem ra cậu ta thực sự nghĩ thông rồi? Chỉ có thực sự nghĩ thông mới có thể bình thản như vậy đối diện với quá khứ.

Hà Dĩ Thâm bây giờ xem ra rất bình thản, không như ngày xưa luôn có vẻ nôn nóng như thúc ép người khác.

Hướng Hằng nói có vẻ chân thành:

– Chúc mừng!

Dĩ Thâm cười nhạt:

– Cảm ơn!

Không yên tĩnh như ở ban công, phòng khách ồn ào như họp chợ do cái tin Viêm vừa thông báo,. Mặc Sênh lại xuất hiện ngay sau đó, những cặp mắt đổ dồn vào chị khiến Mặc Sênh hoảng hốt.

Tiểu Cao nhìn người phụ nữ trước mặt một cách ngưỡng mộ, chị ấy có phải chính là người mà luật sư Hà thích là thích vậy thôi, chẳng biết làm sao? Hình như không ồn ào như luật sư Hà mô tả, ít nhất lúc này, nhưng xem ra có vẻ bất an.

– Ồ! – Mỹ Đình reo lên – Chị chính là người đã nhặt được ví tiền của luật sư Hà.

Mặc Sênh nhận ra cô gái này, chị mỉm cười với cô:

– Xin chào!

Tiểu Cao mẫn cảm kéo tay Mỹ Đình:

– Chị Mỹ Đình, chị biết chuyện à?

Mỹ Đình nói:

– Trước đây, tôi có gặp chi ấy, dạo đó chị ấy nhặt được ví tiền của luật sư Hà, trong ví có một số giấy tờ và ảnh, chị ấy tìm đến văn phòng trả lại, tôi nghĩ chắc hai người quen nhau từ đấy, sau đó…

Vậy là bằng trí tưởng tượng của phụ nữ, một câu chuyện tình nhặt được vàng không tham quyết trả lại cho người mất ra đời.

Tiếng Mỹ Đình không nhỏ, mọi người xung quanh đều chăm chú nghe, vẻ rất hào hứng. Mặc Sênh vừa nghe kể, mỗi lúc càng thêm ngạc nhiên, cái cô Mỹ Đình này lẽ ra phải đến tòa soạn của chị để viết chuyện tình yêu mới phải, để cô ấy ở đây e lãng phí nhân tài.

– Ôi, thế thì sau này nếu nhặt được ví tiền của phụ nữ nhất định phải đem trả lại – Nghe xong chuyện một chàng trai tổng kết.

Tiểu Cao trợn mắt hù dọa anh ta:

– Đến lượt anh thì chỉ tìm thấy khủng long thôi!

Mọi người cười ồ, đúng lúc đó Dĩ Thâm và Hướng Hằng từ ban công đi vào, nhân lúc mọi người vui vẻ, có ai đó nói to:

– Nếu luật sư Hà thành thật khai báo sẽ được khoan hồng, nếu ngoan cố quyết không tha.

– Cậu có thể im lặng nhưng mỗi câu nói của cậu có thể trở thành chứng cứ định tội – Hướng Hằng mỉm cười vẻ đe dọa.

Cái gì thế? Có phải họ xem quá nhiều phim hình sự HongKong không?

Dĩ Thâm cười:

– Được, tôi sẽ thành thật khai báo, vừa ăn vừa khai hết được không? Hà đại luật sư đương nhiên không bao giờ kể sự thật gì hết, mọi người thực ra cũng không dám gặng hỏi. Vậy là vui vẻ hò nhau tấn công nồi lẩu bốc khói nghi ngút, vừa ăn vừa tán chuyện râm ran, đến hơn chín giờ mới giải tán.

Để tránh ánh mắt của mọi người, Mặc Sênh cắm cúi ăn. Khi Dĩ Thâm tiễn mọi người ra về, vào đến phòng thấy Mặc Sênh nằm thừ trên sa lông có vẻ không muốn động đậy.

Dĩ Thâm cười trêu chị:

– Sao em bảo không muốn ăn cơ mà?

Anh đến bế xốc chị lên lòng:

“Không nặng lên mấy”, Dĩ Thâm thầm nghĩ, “Không biết cô ấy ăn được bao nhiêu?”

– Anh nói gì vậy? – Ngồi trong lòng, Mặc Sênh có vẻ mệt, phản ứng chậm chạp.

Dĩ Thâm chột dạ. Thái độ cô ấy hơi lạ, có phải lúc anh nói chuyện với Hướng Hằng cô ấy đã nghe được điều gì?

– Không có gì – Dĩ Thâm thầm thì, giọng anh khàn đi.

Không có gì mới là lạ.

Đêm hôm đó Mặc Sênh mới thể nghiệm thế nào là “tiểu biệt thắng tân hôn”

***

Những ngày sau đó, Dĩ Thâm liên tục nhận được sự quan tâm từ nhiều phía.

Đầu tiên là anh Chu bên tòa án:

– Hà, lần trước cậu nói cậu đã kết hôn rồi, tôi tưởng cậu viện lý do, không ngờ cậu kết hôn thật. Thế là tốt, cậu kết hôn thì bà xã tôi khỏi bận tâm, tôi cũng được yên thân. À này, nhất định phải mời tôi đấy nhé.

Sau đó là Phương Kiểm bên viện kiểm sát:

– Có phải là cô bạn gặp ở nhà hàng Macdonald lần trước không? Ồ, hôm đó tôi đã biết ngay mà, chỉ có điều không ngờ cậu hành động nhanh chóng đến thế. Bao giờ mở tiệc?

Sau đó là người quen nọ, đồng nghiệp kia. Dĩ Thâm thực sự khâm phục tài đưa tin của Viêm. Có lẽ tất cả những người cùng trường cũ, sống ở thành phố này đều biết Hà Dĩ Thâm đã kết hôn.

Hôm đó sau khi tiễn mấy khách hàng cũ, Viêm ngồi ở sa lông, vẻ tư lự, từ khi biết Dĩ Thâm không còn độc thân nữa, Viêm có vẻ buồn. Vừa búng tàn thuốc lá, mắt nhìn vào cái gạt tàn Viêm hỏi Dĩ Thâm:

– Cậu nhất định bao giờ mời khách?

– Sau Tết hẵng hay, chuyện này tôi chưa bàn với Mặc Sênh.

– Thế thì muộn quá, còn mấy tháng nữa mới tết. Sau dịp hội trường là vừa, nên tiến hành sớm đi – Viêm tỏ vẻ tích cực, anh ta thích tụ tập vui vẻ.

Hội trường? Dĩ Thâm nhìn lịch làm việc, quả nhiên có ghi ngày 15 là ngày kỉ niệm 100 năm thành lập trường cũ. Dạo này quá bận nên anh quên mất.

– Để sau hẵng hay, đến lúc đó sẽ mời cậu là người làm chứng – Dĩ Thâm cười nói.

Những năm qua không nói ra nhưng anh thực sự cảm ơn Viêm, nếu không có điều kiện và sự năng nổ, nhiệt tình của anh ta, chưa chắc đã có Hà Dĩ Thâm ngày hôm nay.

– Người làm chứng? – Viêm phấn khởi – Chỉ cần có thể tiết kiệm tiền mừng là tớ đồng ý cả hai tay.

Đang nói thì có chuông điện thoại, đưa máy cho Dĩ Thâm, Viêm nhún vai vội vã xách cặp đi.

Người gọi là một phóng viên của tạp chí Tú sắc, muốn phỏng vấn luật sư Hà. Mỹ Đình đã nhắc anh chuyện này nhưng Dĩ Thâm đã từ chối. Lúc đó bởi vì nghĩ là cơ quan của Mặc Sênh nên từ chối thẳng e không tiện, nên Mỹ Đình vẫn trả lời nước đôi.

Nhưng bây giờ Dĩ Thâm vẫn một mực từ chối:

– Xin lỗi, cô Đào, tôi nghĩ tôi không phù hợp làm nhân vật trang bìa của tạp chí phụ nữ.

– Có phải luật sư Hà sợ ảnh hưởng đến nghề nghiệp không? Thực ra tạp chí chúng tôi muốn giới thiệu những người đàn ông độc thân xuất sắc, sẽ có đánh giá công bằng khách quan đối với những nhân vật được phỏng vấn, chắc sẽ không có gì ảnh hưởng đến công việc của anh. Về mặt này luật sư Hà có thể đọc số báo đầu tiên nói về kiến trúc sư Khang Gia Niên – Đào Nghị Thanh vẫn cố thuyết phục.

– Độc thân? – Dĩ Thâm nắm lấy chi tiết quan trọng, ôn tồn nói – Cô Đào, tôi nghĩ có lẽ tôi không phù hợp với yêu cầu của quí báo, tôi mới kết hôn.

Nhân lúc đối phương còn đang bất ngờ bởi thông tin vừa nghe được, Dĩ Thâm nói thêm mấy câu tỏ ý lấy làm tiếc, rồi bỏ máy. Đang tranh thủ đọc tài liệu thì điện thoại có tín hiệu tin nhắn, đó là tin nhắn của Mặc Sênh.

– Dĩ Thâm, tối nay chúng mình ăn gì?

Dĩ Thâm rất ít khi nhắn tin.

Khi anh còn học đại học thì điện thoại di động còn là thứ quá xa xỉ đối với học sinh nghèo như anh, vì vậy anh đã bỏ qua thời kì hoàng kim nhắn tin. Đến khi ra làm việc, có điện thoại, lại quen gọi điện vừa nhanh chóng vừa rõ ràng. Trước đây, thỉnh thoảng Dĩ Văn cũng có nhắn tin cho anh, khi nhận được tin nhắn anh thường gọi điện trao đổi lại, anh không có thời gian bấm từng chữ. Dần dần Dĩ Văn cũng ít nhắn tin.

Bây giờ Dĩ Thâm lại cầm máy nhẫn nại bấm từng chữ:

– Em muốn ăn gì?

Gửi xong tin nhắn, nhìn đồng hồ mới chưa đến ba giờ. Vẫn thói quen cũ, trước đây khi ăn trưa với nhau, vừa ra khỏi nhà ăn Mặc Sênh đã níu áo anh hỏi:

– Dĩ Thâm, buổi tối chúng mình ăn gì?

Nhanh chóng có hồi âm:

– Ăn ở nhà có được không?’

– Em nấu?

– Yes!!! – Lại còn thêm mấy dấu cảm thán nữa. Dĩ Thâm còn chưa kịp hồi âm, thì một hàng chữ thể hiện lòng khiêm tốn của người nhắn đã hiện lên máy của anh… – Nhưng nghe nói là không ngon lắm.

“Ai nói không ngon? Người đàn ông đó?”

Dĩ Thâm cau mày nhìn mẩu tin nhắn ngắn, ngập ngừng một lúc, anh bấm một chữ:

– Được.

Mặc dù Mặc Sênh có vẻ háo hức nhưng kinh nghiệm mách bảo Dĩ Thâm, không nên hi vọng quá nhiều.

Cho nên, hết giờ làm việc về nhà, thấy Mặc Sênh đứng cạnh bàn bếp đang thái khoai sọ, động tác vụng về, Dĩ Thâm không hề thất vọng, anh đã lường trước tình huống này. Trên bệ bếp, trước mặt Mặc Sênh có một cuốn sách dạy nấu ăn mở sẵn, với hàng chữ in đậm Sườn xào chua ngọt, bất giác lắc đầu thở dài vừa cảm thấy buồn cười.

Cầm con dao trong tay Mặc Sênh, Dĩ Thâm thái khoai sọ một cách thành thạo. Mặc Sênh tròn mắt nhìn động tác của anh, cảm thấy áy náy:

– Dĩ Thâm, anh còn biết nấu ăn nữa sao? Anh đúng là không cho em một con đường sống.

– Mười tuổi anh đã bắt đầu giúp cô nấu ăn.

Ra thế. Cầm dao một cách thành thạo như thế chắc phải làm nhiều lắm. Mặc Sênh đột nhiên cảm thấy chạnh lòng, khi mình sống cuộc sống đầy đủ cơm tận miệng nước tận mồm, thì Dĩ Thâm phải sống nương nhờ người ngoài…

– Nếu quen anh từ sớm có phải tốt không…

Chị dang tay ôm lấy anh từ phía sau, ngả đầu vào vai anh.

– Dĩ Thâm, dạy em nấu ăn nhé, sau này em sẽ nấu cho anh ăn.

Vòng tay ấm áp khiến cho ý nghĩ u ám vừa len lỏi trong đầu anh lập tức tiêu tan.

“Cứ như thế này thôi”, Dĩ Thâm nghĩ. “Quá khứ cứ để nó qua đi, không nên nghĩ đến nữa”.

Bởi vì anh đã mệt mỏi lắm rồi!

Anh mới cần hạnh phúc gấp gáp đến vậy.

hết chương 9