Chương 6:Ly hợp

– Hà… luật sư Hà sao? – Mỹ Đình ngạc nhiên nhìn người xuất hiện ở cửa – Luật sư Hà anh đang nằm viện cơ mà?

– Tôi vừa ra viện sáng nay, Mỹ Đình, lát nữa cô mang tài liệu về vụ án công ty ANAS sang phòng tôi nhé – Dĩ Thâm vừa đi vừa nói – Mấy ngày nay không có tình hình gì đặc biết chứ?

– Có! – Mỹ Đình vội giở cuốn sổ ghi chép thông báo những thông tin quan trọng, do dự một lát cô nói – Luật sư Hà, có một nữ phóng viên của tạp chí Tú sắc mấy lần gọi điện muốn phỏng vấn anh, cô ấy cũng đã đến đây một lần rồi. Cô ấy nói là bạn học cùng trường ngày xưa với anh, anh có gọi lại cho cô ấy không?

Nghe nhắc đến tạp chí Tú sắc mắt Dĩ Thâm sáng lên, nhưng lập tức trở
lại bình thường:

– Không cần, lần sau nếu cô ta gọi đến thì từ chối luôn đi.

– Vâng – Mỹ Đình gật đầu.

Cuối cùng Dĩ Thâm đã trở về, anh ấy lại xử lý công việc nhanh gọn và dứt khoát.

Hướng Hằng từ viện kiểm sát trở về, đẩy cửa vào ngay phòng làm việc của Dĩ Thâm. Thấy Dĩ Thâm đang ngồi trước đống giấy tờ cao ngất, không biết nói thế nào.

– Tôi vừa nghe Mỹ Đình nói, nhưng vẫn chưa tin, cậu có thể giải thích chuyện này là thế nào không?

– Chuyện gì? – Dĩ Thâm vẫn không ngẩng lên, da mặt anh vẫn còn hơi tái nhưng thần sắc rất tốt.

– Đừng có đóng kịch với tôi, tôi nhớ ngày kia cậu mới được xuất viện cơ mà, sao bây giờ lại ngồi đây?

– Tôi ra viện sớm.

Hướng Hằng ôm đầu, mặc dù cũng là luật sư nhưng Hướng Hằng không thể không thừa nhận nói chuyện với luật sư không dễ chút nào, trả lời đấy nhưng cũng như không:

– Cậu định đùa với tính mạng hả? Văn phòng này không có cậu đâu đến nỗi đổ bể.

– Cũng chưa hẳn – Dĩ Thâm giơ tập tài liệu trong tay – Tôi còn nhớ, về mặt này cả cậu và cậu Viêm đều không thành thạo cho lắm.

Hướng Hằng hừ một tiếng:

– Chúng tôi có bất tài cũng không gục ngã trong phiên tòa.

– Hướng Hằng! – Dĩ Thâm dựa lưng vào thành ghế nhìn Hướng Hằng vẻ bất lực – Tôi không hề có ý định đùa với tính mạng mình đâu.

– Lúc bình thường cậu không… – Hướng Hằng nhìn Dĩ Thâm, hỏi thẳng – Cô ấy đi rồi đúng không?

Mặt Dĩ Thâm sa sầm, anh hỏi lại:

– Cậu đi tìm cô ấy phải không?

Hướng Hằng gật đầu, nhìn mặt Dĩ Thâm thở dài:

– Xem ra tôi đã bò lành chữa thành bò què rồi.

– Không, tôi phải cảm ơn cậu – Dĩ Thâm lạnh nhạt nói – Nếu cô ấy không giáng cho tôi một đòn chí mạng thì tôi chưa hoàn toàn tỉnh ngộ.

– Cậu… – Hướng Hằng mở miệng định nói rồi thôi.

– Cậu yên tâm! – Dĩ Thâm nhìn người đồng nghiệp thái độ rất bình tĩnh – Tôi và cô ấy hoàn toàn kết thúc. Không, phải nói thế này, sự tự nguyện của tôi đã hoàn toàn kết thúc.

***

Mười một giờ đêm, Dĩ Thâm cho xe vào gara, đi vào cầu thang máy, đầu óc vẫn nghĩ tới cuộc đàm phán ngày hôm sau. Thời gian này hầu như anh không về nhà trước mười giờ đêm, cùng một lúc anh thụ lý mấy vụ án, bận tối mắt. Hướng Hằng đã chán khuyên can, Viêm thì cười khì khì tính con số thu nhập của văn phòng trong quí này tăng được bao nhiêu, còn nói thêm là sẽ chuẩn bị một cỗ quan tài thật tốt cho Dĩ Thâm.

Thực ra Dĩ Thâm cũng vô cùng mệt mỏi, nhưng anh cần sự bận rộn như vậy.

Thang máy dừng lại ở tầng mười hai. Dĩ Thâm bước ra, vừa móc chìa khóa chuẩn bị mở cửa. Tay anh bỗng khựng lại khi nhìn thấy người ngồi trước cửa nhà mình.

Cô ta khoác áo len mỏng, hai tay ôm gối ngồi trước cửa phòng anh, cầm tỳ vào đầu gối, mắt đăm đăm hướng về phía cầu thang.

Nghe tiếng bước chân, cô ta ngẩng lên. Trông cô ta có lẽ còn tiều tụy hơn một người bệnh như anh, khuôn mặt hơi gầy, cằm nhọn, cặp mắt to hơi hoảng hốt khi nhìn thấy anh. Cả người cô ta như chìm trong tuyệt vọng, như bị dồn vào đường cùng.

Chẳng ai lên tiếng.

Dĩ Thâm dừng mấy giây, rồi lướt qua cô.

Anh thận trọng mở cửa, bước vào phòng, quay đầu định khép cửa.

Tiếng khép cửa còn chưa kịp vang lên, tay áo Dĩ Thâm đã bị một bàn tay túm lại.

– Dĩ Thâm! – Cô ta lên tiếng, giọng nói nhỏ và yếu ớt, đáng thương như tiếng rên của một con thú bị thương – Anh có cần em nữa không?

“Cô ta biết cô ta đang nói gì?!”. Dĩ Thâm quay người trợn mắt nhìn cô ta, như là nhìn thấy quỷ. Tiếng nói vừa nhỏ vừa yếu, nhưng trong đêm vắng nên vẫn nghe rất rõ, anh cố gắng níu chặt sợi dây lý trí, định giật tay ra, nhưng cô ta vẫn túm chặt không buông.

Vẫn ương ngạnh như vậy, Dĩ Thâm phát hiện anh đang nhớ lại ngày xưa một cách xấu hổ:

– Bỏ ra!

Có lẽ giọng nói Dĩ Thâm quá gay gắt. Tay Mặc Sênh run lên, sau đó từng ngón một từ từ tuột khỏi tay áo anh.

Chị cúi đầu. Dĩ Thâm không nhìn, nhưng anh vẫn nhận ra vẻ đau đớn tội nghiệp của chị.
Hình ảnh hiện lên rõ đến mức anh thấy hoảng sợ vì nghĩ có thể mình sẽ mềm lòng.
Để mặc Mặc Sênh đứng lặng, Dĩ Thâm đi ra ban công, gió lạnh thốc vào người làm anh tỉnh táo.

Cô ấy vẫn còn có bản lĩnh làm cho anh điêu đứng, trước đây đã thế, bây giờ càng như thế. Cho nên anh càng phải lạnh lùng nếu không có cơ hỏng hết.

Dĩ Thâm quay trở lại phòng khách, Mặc Sênh vẫn đứng co ro ngoài cửa.

– Vào đi – Giọng nói của anh đã bình tĩnh trở lại – Cô uống gì? Tôi chỉ có bia và nước lọc

– Anh nhớ chị thích những đồ uống có màu.

Mặc Sênh lắc đầu.

Dĩ Thâm không ép, anh đến ngồi trên salông, hoàn toàn có dáng chủ nhà tiếp khách:

– Cô đến tìm tôi có việc gì?

Không ngờ anh lại khách khí xa lạ như vậy, chị ấp úng:

– Tôi… hôm nay tôi đến bệnh viện, bác sỹ nói anh đã về nhà…

– Nếu đến thăm người ốm thì cô có thể về được rồi – Dĩ Thâm ngắt lời.

Mặc Sênh không biết nói sao.

Dĩ Thâm nhìn chị nói giọng giễu cợt:

– Nếu vừa rồi tôi không nghe nhầm, hình như cô đang định vượt tường, còn tôi rất vinh dự được cô để ý – Anh lại dừng lại.

Nhưng chị hiểu anh định nói gì, mặt chị tái nhợt. Lời nói có thể gây tổn thương thế nào, chị đã biết, trong lúc bối rối chị chỉ có thể ấp úng:

– Tôi không…

– Không cái gì? – Ánh mắt anh nhìn thẳng vào chị – Chẳng phải cô đã kết hôn rồi ư, hay đó chỉ là cái cớ để đối phó với tôi?

Mặc dù là câu nghi vấn, nhưng ngữ khí lại là sự khẳng định chắc chắn. Nghi ngờ của anh là có căn cứ, anh biết chị vẫn sống một mình, thậm chí còn đi gặp những người đàn ông muốn lập gia đình.

– Đúng vậy.

Nỗi cay đắng bỗng nhiên trào lên trong anh. Đó là cái cớ ngăn cản anh. Cùng lúc niềm vui thấp thoáng lại cũng đang rõ dần. Nhưng Mặc Sênh không cho anh câu trả lời mà anh hi vọng, ánh mắt anh trở nên hoang mang.

Khỏi cần chị nói, anh cũng hiểu. Lý trí, và sự lãnh đạm thường trực đã bị anh vứt bỏ, lòng anh tràn ngập phẫn nộ và đau đớn.

“Hà Dĩ Thâm, vai hề này mi còn định diễn đến bao giờ!”

– Vậy cô nói đi! Cô muốn gì ở tôi? Là người tình bí mật của cô ở Trung Quốc, hay chỉ là vụ ngoại tình đáng xấu hổ của cô? Triệu Mặc Sênh, nói cho cô biết, cô đừng ảo tưởng – Anh cố gắng kìm chế, mới không đến bóp cổ chị.

– Không phải… Tôi và… tôi và anh ấy… – Mặc Sênh lắp bắp, chị hoảng sợ bởi cơn thịnh nộ bất ngờ của anh.

Chuyện giữa chị và Ưng Quân không phải một hai câu có thể nói rõ được, chị bối rối không biết nói thế nào. Điều duy nhất chị có thể nghĩ ra chỉ là:

– Tôi đã ly hôn – Chị buột miệng, nhờ đó cũng trấn tĩnh hơn và nhắc lại như một cái máy – Tôi đã ly hôn.

– Ly hôn? – Dĩ Thâm tái mặt, sự phẫn nộ biến thành nụ cười gằn đáng sợ – Hừ, cô dựa vào đâu để cho rằng tôi cần một người đàn bà ly hôn?

Mặc Sênh sững người, mắt tối lại, tóc rũ xuống.

“Đã lường trước tình huống này cơ mà? Vì sao còn đến đây, để cho con tim lại chết thêm lần nữa? Chỉ vì mấy câu thơ ấy, vì bức ảnh ấy, sao mình lại nực cười đến vậy?!”

Nhưng chị vẫn muốn cho anh biết:

– Tôi và anh ấy không phải như vậy… – Mặc Sênh định thanh minh.

– Đủ rồi! – Dĩ Thâm không kìm được ngắt lời chị – Không cần mô tả quan hệ của vợ chồng cô, nếu cô muốn được an ủi, chia sẻ, thì cô đã tìm nhầm người rồi.

Môi chị mấp máy nhưng không ra tiếng. Nói hay không thực ra cũng có khác gì đâu? Sự thể đã không thể cứu vãn.

– Tôi đi đây – Mặc Sênh đứng lên, không nhìn Dĩ Thâm, giọng run run – Xin lỗi đã làm phiền anh.

Anh không ngăn cản, hình như đang rơi vào mê cung rối rắm, không thể lý giải nào đó.
Chị mở cửa, nghe thấy tiếng của anh:

– Chờ đã

Chị quay đầu, Dĩ Thâm đứng lên cầm chìa khóa xe trên bàn:

– Tôi đưa cô về.

Mặc Sênh mở to mắt ngạc nhiên nhìn anh, lắc đầu:

– Không cần, tôi về một mình cũng được.

– Cô hoàn toàn có thể – Giọng Dĩ Thâm châm biếm – Nhưng nếu xảy ra bất trắc thì tôi sẽ là nghi phạm đầu tiên. Lúc đó sao tránh khỏi dây dưa đến nhau.

Đúng là tư duy của luật sư! Quả là thấu đáo. Mặc Sênh đành nhượng bộ:

– Vậy thì phiền anh.

– Đây là lần cuối cùng – Dĩ Thâm nói.

Mặc Sênh chưa bao giờ đi xe với tốc độ kinh khủng như vậy. Người lái mặt lạnh tanh, xe lao vun vút. Khi dừng lại, mặt chị tái mét, chân đứng không vững, nhưng Dĩ Thâm ung dung như người vừa đi bách bộ:

– Cho tôi một lý do – Anh nhìn phía trước.

Chị ngước nhìn khuôn mặt trông nghiêng của anh, bụng đau đến mức không thể đoán được ý anh là gì.

– Nói với tôi là cô yêu tôi.

Mặc Sênh lặng người, đột nhiên nghẹn giọng:

– Dĩ Thâm, em…

– Thôi! – Anh ngắt lời chị đột ngột vừa thô bạo – Không cần nói nữa!

Chị thảng thốt nhìn khuôn mặt không chút biểu cảm của anh.

Lát sau, anh nói:

– Cô đi đi! Ngày mai tôi sẽ trả lời.

Có lẽ do say xe, cả đêm đó Mặc Sênh ngủ không yên. Sáng sớm nửa mơ nửa tỉnh, chuông điện thoại réo vang, chị gần như lập tức nhận máy.

– A lô.

– Tôi đang ở tầng trệt. Cô mang chứng minh thư xuống.

Nói xong anh bỏ máy, Mặc Sênh không có cơ hội hỏi thêm, vội bật dậy mặc quần áo, cầm chứng minh thư xuống lầu. Dĩ Thâm dừng xe ở bên đường, chị chần chừ giây lát rồi quả quyết mở cửa xe vào trong.

– Mang chứng minh thư chưa?

– Mang rồi – Mặc Sênh băn khoăn – Cầm chứng minh thư làm gì?

– Đến ủy ban.

Mặc Sênh không hiểu lắm khái niệm đó.

– Đúng vậy – Dĩ Thâm nói, như một chuyện không liên quan đến anh – Chúng ta đi đăng kí kết hôn.

– Kết hôn?! – Mặc Sênh kinh ngạc nhìn anh, tưởng nghe lầm – Dĩ Thâm…

– Không muốn thì xuống xe – Dĩ Thâm không nhìn chị, ném ra một câu.

Chị nhìn khuôn mặt cương quyết của anh, bỗng hiểu ra. Anh đang ép chị, cũng đang ép chính mình. Bất chấp kết quả thế nào, anh muốn một cái kết, hơn nữa không còn cơ hội lựa chọn. Nếu bây giờ chị xuống xe thì có nghĩa giữa họ đã thực sự không thể cứu vãn.
Mặc Sênh hít một hơi thật sâu:

– Đi thôi.

– Chắc chắn chứ?

Mặc Sênh gật đầu, tất cả đã được định đoạt, nhưng chị lại rất bình tĩnh:

– Anh còn nhớ anh từng nói gì không? Sau này anh nhất định là chồng em, vậy tại sao em không sớm thực hiện quyền lợi của mình.

Anh nghiêng đầu, giọng cứng nhắc:

– Còn thực tế chứng minh, suy nghĩ đó chỉ tạo nên sai lầm, em vẫn muốn đi vào vết xe đổ ư?

Mặc Sênh mỉm cười, nhắc lại:

– Đi thôi.

***

Ủy ban nhân dân đã có mấy đôi đến chờ, họ ngồi sát nhau thầm thì nói chuyện. Chỉ có chị và Dĩ Thâm, mỗi người đứng một góc như tượng, thu hút những cái nhìn hiếu kì của những đôi xung quanh.

Cô gái mặt tròn ngồi cạnh Mặc Sênh tò mò nhìn chị rất lâu. Mặc Sênh bắt đầu cảm thấy khó chịu, chị lịch sự mỉm cười với cô ta, cô ta cũng cười đáp lại, nhân đó lân la bắt chuyện:

– Anh chị cũng đến đăng kí?

“ồ, hỏi hay lắm!”, Mặc Sênh gật đầu.

Cô gái nhìn Dĩ Thâm vẻ ngưỡng mộ:

– Chồng chị đẹp trai thế!

– Này, này – Chàng trai ngồi bên cạnh cô ta lập tức lên tiếng – Chồng em còn đẹp trai hơn!

– Thật không? – Cô gái đỏ mặt liếc nhìn chàng trai, đoạn ngẩng lên, chỉ lên trời – Trông kìa, trông kìa, trời gió không to sao mây bay nhiều thế?

Chàng trai mỉm cười âu yếm nhìn cô gái:

– Bởi vì có chồng em đang thổi chứ sao.

Mặc Sênh bật cười. Hạnh phúc của họ sao mà tự nhiên thế, dễ dàng thế, nếu…
Chị nhìn Dĩ Thâm, anh đang nhìn ra ngoài cửa sổ, không có bất kì biểu hiện nào.

– Anh chị quen nhau như thế nào? – Cô gái lại bắt chuyện, dường như rất tò mò về họ.
Quen nhau như thế nào ư? Chuyện xảy ra lâu rồi. Mặc Sênh không tiện từ chối, chị nói vừa đủ hai người nghe:

– Lúc đó tôi mới vào đại học, thích chụp ảnh, thường mang máy ảnh chạy khắp nơi, một lần nhìn thấy anh ấy đứng cạnh một cái cầu, vậy là tôi bấm máy, và bị anh ấy phát hiện…

– Tôi đi ra ngoài một lát – Dĩ Thâm đột nhiên đứng lên, ngắt lời chị, đi luôn ra ngoài, không đợi chị phản ứng.

Cô gái nhìn theo Dĩ Thâm, sự ngưỡng mộ ban đầu biến thành sự thông cảm:

– Chồng chị ghê thế.

– Đúng đấy! – Mặc Sênh phụ họa.

Lát sau nhân viên hành chính xuất hiện. Không thấy Dĩ Thâm trở lại, Mặc Sênh ra ngoài tìm, anh đứng ngoài cửa hút thuốc, quay lưng về phía chị.

– Bây giờ cô đi cũng vẫn kịp – Nghe tiếng chân chị anh nói, không quay lại.

Biết anh không nhìn thấy, nhưng chị vẫn lắc đầu:

– Vào đi

– Mặc Sênh, đây là lựa chọn của em – Tiếng Dĩ Thâm nặng nề phía trên đầu chị – Bắt đầu từ bây giờ, coi như chúng ta dày vò lẫn nhau suốt đời, tôi sẽ không buông tha em.

Mới chớm thu, tiết trời còn chưa lạnh lắm, nhưng đột nhiên Mặc Sênh cảm thấy hơi lạnh từ trong gió, lạnh từ bàn chân lên tới ngực.

Sau đó là những thủ tục. Mặc Sênh không khỏi băn khoăn. Chỉ bằng mấy thứ đó, vài tờ giấy, một con dấu, mà có thể ràng buộc suốt đời hai con người vốn xa lạ nhau, bất luận họ từng như thế nào.

Một tiếng đồng hồ trước, chị còn chưa hề nghĩ đến chị và anh lại trở thành vợ chồng, sự thay đổi quá nhanh này dường như khiến chị nghi ngờ những gì đang xảy ra có phải là hiện thực…?

– Kí tên đi! – Bên tai bỗng vang lên giọng nói trầm ấm của Dĩ Thâm – Bây giờ em không còn cơ hội để hối hận nữa.

Lúc đó chị mới sực tỉnh thấy mình tần ngần quá lâu trước tờ giấy, vội kí nhanh vào vị trí được chỉ, đoạn đưa tờ giấy cho nhân viên hành chính.

– Thưa cô – Nhân viên hành chính cầm tờ khai nghi ngờ hỏi lại – Cô có thật lòng ưng thuận không?

Sắc mặt Dĩ Thâm rất xấu.

– Tất nhiên – Mặc Sênh cười – Vừa rồi tôi đang nghĩ, rèm cửa nhà nên chọn màu gì?
Từ ủy ban đi ra, Dĩ Thâm ném chìa khóa cho chị:

– Chuyển đồ đạc của em đến nhà tôi. Còn rèm cửa, nếu thích em có thể thay – Giọng anh thoáng chút châm biếm.

Mặc Sênh làm bộ không để ý câu nói châm biếm của anh, nắm chặt chìa khóa trong tay, cảm giác bất an bỗng dưng lại đến. Nhanh quá, nhưng liệu đây có phải là sai lầm tất yếu không?

Dĩ Thâm rút trong cặp một tấm thẻ ngân hàng:

– Mọi chi tiêu đều thanh toán ở đây, mật mã là… nhớ chưa?

Mặc Sênh gật đầu lại vội lắc đầu:

– Không cần, em cũng có…

Dĩ Thâm nhìn vào mắt chị:

– Tôi không muốn ngày đầu tiên sau khi cưới chúng ta đã cãi nhau về chuyện tiền nong.
Mặc Sênh biết Dĩ Thâm rất cố chấp, đành nhận tấm thẻ, trong đầu lờ mờ cảm thấy có gì không ổn.

– Vậy còn anh? – Chị không hiểu sao anh tự gạt mình sang một bên.

– Tôi phải đi Quảng Châu một tuần – Anh nhìn đồng hồ đeo tay – Một giờ nữa máy bay cất cánh.

***

Có lẽ chị là cô dâu cô đơn nhất trên thế giới này.

Buổi tối thứ ba sau khi cưới, Mặc Sênh ngồi thừ một mình trong căn hộ cao cấp ở tầng mười hai của Dĩ Thâm, mắt trân trân nhìn vào đống đồ vừa mang từ nhà đến.

Những thứ này để ở nhà bếp, những thứ này để ở phòng khách, còn những đồ nghề làm ảnh này nữa… Chị cần một phòng tối. Quần áo mình để đâu? Trong phòng ngủ ư?
Có cần gọi điện hỏi Dĩ Thâm? Chị nhìn máy điện thoại.

Chuông cửa du dương vang lên. Chị bật dậy theo phản xạ, cầm điện thoại.

Mở cửa, Mặc Sênh ngơ ngác, cô gái trong bộ đồ mặc ở nhà này chị biết, chính là hồ ly tinh mà Tiểu Hồng đã nói.

Nhìn thấy chị cô ta cũng rất ngạc nhiên, liếc nhìn chị từ đầu đến chân, cô ta hỏi:

– Dĩ… à, luật sư Hà có nhà không?

– Anh ấy đi công tác. Cô có muốn vào nhà chơi một lát không? – Mặc Sênh nói giọng khách khí.

– Được, vậy tôi cũng không khách khí nữa – Cô ta vào nhà, tự giới thiệu – Tôi họ Văn, từng có việc nhờ vả luật sư Hà, tôi ở tầng dưới – Cô ta băn khoăn nhìn Mặc Sênh – Chúng ta đã biết nhau chưa?

“Thì ra cô ta không nhận ra”. Mặc Sênh gật đầu, nhắc tên một người mà họ cùng quen:
– Cố Tiểu Hồng – Đó là họ tên của Tiểu Hồng.

– Phải rồi, vậy chị chính là người cùng cô ta đi xem mặt đàn ông! – Văn tiểu thư hiểu ra, lại phân vân hỏi – Thì ra chị quen luật sư Hà, thảo nào.

Mặc Sênh nhìn cô ta không hiểu.

Văn tiểu thư nhún vai:

– Tôi nói, thảo nào luật sư Hà đích thân đến đón tôi sau giờ làm chỉ để bàn chuyện công tác. Đâu phải anh ta say vì rượu, tôi nhờ phúc của chị.

Cô ta ném cho Mặc Sênh cái túi trong tay:

– Đây là há cảo tôi tự gói, nhiều lắm. Vô duyên quá! Vậy mà tôi cứ tưởng..

Cô gái này bè ngoài có vẻ nhu mì nhưng nói năng dứt khoát, nhanh nhẹn, nhìn cô ta hôm cãi nhau với Tiểu Hồng đủ biết. Mặc Sênh rất lúng túng, cảm thấy không tiện thừa nhận cũng không tiện phủ nhận.

Văn tiểu thư xua tay:

– Thôi, tôi về đây.

Mặc Sênh tiễn khách ra cửa, đột nhiên cô ta nhắc đến Tiểu Hồng:

– Cô nàng ấy vẫn đi tìm đối tượng chứ?

Mặc Sênh nhận ra cô ta có vẻ quan tâm đến chuyện đó, chị lắc đầu:

– Không, cô ấy gần như đã quyết định.

Văn tiểu thư mắt sáng lên:

– Có phải anh chàng làm phần mềm trò chơi điện tử không?

– Không, là bác sỹ ngoại khoa.

– Thế thì tốt – Văn tiểu thư thở phào – Coi như cô ấy đã nghĩ ra. Bảo cô ấy đừng giận tôi, người đàn ông dó không yêu tôi – Nói xong dường như lại hối hận, cô ta chữa lại – Mà thôi, bây giờ chưa nên nói cho cô ta biết.

Cô gái đi khỏi, Mặc Sênh nhìn túi há cảo trong tay, do dự giây lát, đoạn nhấc máy điện thoại gọi cho Dĩ Thâm. Chuông reo ba hồi mới nhấc máy.

– A lô – Trong ống nghe là giọng trầm ấm của Dĩ Thâm.

– A lô – Mặc Sênh nói xong mới nhân ra giọng mình không bình thường, vội trấn tĩnh – Em đây.

– Có chuyện gì?

– À, là thế này… vừa rồi có một cô ở tầng dưới đưa lên một túi há cảo, cô ấy bảo cảm ơn anh đã giúp đỡ – Nói xong, chị biết ngay đã chọn một câu mở đầu quá tồi, cảm thấy vô cùng hối hận.

Quả nhiên đầu dây bên kia im lặng, rồi vọng đến câu nói đầy giễu cợt của Dĩ Thâm:

– Em nghi ngờ gì chứ? Yên tâm đi, cứ coi như trước đây tôi từng có ý nghĩ nào đó đối với cô ta nhưng tôi chưa theo đuổi cô ta.

Ngầm ý của anh ấy là: chị là người đã theo đuổi, không có tư cách chất vấn anh.

Mặc Sênh khôn khéo chuyển chủ đề:

– Em muốn hỏi anh, phòng chứa đồ cũng có thể chuyển thành phòng rửa ảnh không?

– Tùy, còn chuyện gì nữa không?

– Có… đồ đạc của em để đâu?

Bên kia im lặng, tiếp đó là tiếng cười mỉa mai:

– Hà phu nhân, chồng bà sức khỏe và tâm thần đều bình thường, tạm thời chưa có ý định ly thân.

Cuộc gọi dở quá. Mặc Sênh nắm chặt ống nghe, cuối cùng hỏi:

– Bao giờ anh về?

– Tối thứ sáu.

– Được, em chờ anh – Mặc Sênh buột miệng không kịp suy nghĩ, nói xong mới ý thức được câu nói quá nhiều hàm ý, tự dưng nín thở.

Bên kia cũng im lặng, sau đó tút một tiếng, trong ống nghe vọng ra tín hiệu tắt máy.
Mặc Sênh ngơ ngẩn, anh ấy đã tắt máy! Anh ấy không muốn nói chuyện với mình!

Dĩ Thâm cúp máy, đẩy cửa bước vào nhà hàng, tổng giám đốc công ty thương mại thấy anh vào vội cầm ly rượu đứng lên:

– Luật sư Hà, đi đâu vậy. Nào lại đây tôi mời anh một ly, buổi đàm phán hôm nay quả là thú vị.

Dĩ Thâm vui vẻ nhận ly rượu, cụng ly với ông ta, đoạn uống cạn.

Ngoài chuyện phiếm và tâng bốc nhau, họ đã ăn uống được nhiều hơn một giờ đồng hồ. Tổng giám đốc Lý nói:

– Luật sư Hà, tôi thấy chúng ta ăn uống cũng đã tàm tạm, hay bây giờ chúng ta đổi địa điểm?

Cánh đàn ông lập tức hiểu ý, cười ồ lên.

Thái độ họ không nói cũng biết địa điểm muốn đổi là nơi nào, Dĩ Thâm vội nói:
– Lý tổng và mọi người cứ tự nhiên, tôi phải về khách sạn.

– Luật sư Hà, anh lại không nể mặt anh em rồi – Ông ta có vẻ thất vọng.

Dĩ Thâm cười, nhăn nhó:

– Quả thật bà xã tôi quản rất chặt, vừa rồi đã gọi điện kiểm tra, lát nữa gọi điện đến khách sạn, nếu không có, về nhà chắc khó sống.

Đám đàn ông lập tức tỏ ra đồng tình bởi cùng cảnh ngộ, Lý tổng nói:

– Luật sư Hà đã kiên quyết như vậy, tôi cũng không ép, để Tiểu Dương đưa anh về khách sạn.

Anh lái xe tên Dương đứng lên, nhưng Dĩ Thâm từ chối, xua tay:

– Không cần đâu, khách sạn gần đây, tối đi bộ về cũng được, ngắm nghía khung cảnh thành phố ban đêm.

Khó khăn lắm mới thoát ra được, Dĩ Thâm không muốn trở về khách sạn, anh quay người đi theo hướng ngược lại.

Quảng Châu là một thành phố tráng lệ, dễ làm người ta bị hoa mắt, mất phương hướng. Dĩ Thâm đi chầm chậm trên quảng trường nào đó, lướt qua những người già, những đôi tình nhân, trẻ em, tận hưởng bầu không khí yên tĩnh trong cái ồn ào của thành phố đang phát triển mạnh.

Đột nhiên có ánh đèn flash lóe sáng, Dĩ Thâm quay đầu, cách anh mấy bước có người đang chụp ảnh. Hai cô gái có vẻ là học sinh, có lẽ cũng là khách du lịch, đang chụp ảnh lưu niệm ở quảng trường.

Đột nhiên nhớ đến Mặc Sênh, lần đầu tiên gặp cô ấy, cũng là trong thứ ánh sáng lóe lên từ máy flash như vậy. Sau đó anh nhìn thấy một thiếu nữ tay cầm máy ảnh nhìn anh cười.
Bất kì ai cũng không thích bị chụp hình trộm, nhưng lúc đó anh chẳng nói gì, chỉ cau mày nhìn cô ta.

Thoạt đầu cô thiếu nữ cảm thấy xấu hổ, nhưng lập tức tỏ ra bạo dạn, nói:

– Này, tôi đang chụp một cảnh rất đẹp, tại sao anh lại đột nhiên xuất hiện?

Anh vốn đã hơi bực mình, định bỏ đi. Không ngờ cô ta đuổi theo hỏi: – Này, sao anh lại bỏ đi?

Trong những tình huống thế này mà không biết cách ứng phó một cách thông minh thì quả thật không đáng mặt sinh viên giỏi khoa luật:

– Cô đang chụp ảnh phong cảnh cơ mà? Tôi nhường nó cho cô đấy.

Lúc đó cô ấy mới đỏ mặt, lát sau ấp úng, nói:

– Được rồi, tôi thừa nhận chụp trộm anh.

Biết nhận lỗi coi như được cứu, anh quay người định đi, nhưng cô ấy vẫn lẵng nhẵng bám theo. Đi được một đoạn không chịu được anh quay đầu hỏi:

– Cô đi theo tôi làm gì?

– Anh chưa nói cho tôi biết tên là gì, học khoa nào? – Cô ấy nói vẻ tội nghiệp.

– Vì sao tôi phải nói cho cô?

– Anh không nói làm sao tôi biết địa chỉ để gửi ảnh?

– Không cần.

– Được – Cô ta gật đầu tỏ vẻ bất cần – Vậy tôi đành rửa xong chạy khắp nơi hỏi thăm.

Anh bất lực:

– Cô đứng lại.

– Làm gì thế? Anh sợ tôi không tìm thấy ư? – Cô ấy bướng bỉnh nói -Mặc dù cả trường có mấy vạn sinh viên, nhưng có chí thì nên. Tôi sẽ đi từng phòng hỏi, thế nào cũng tìm được.

Nếu vậy anh còn mặt mũi nào ở trong cái trường này nữa? Anh bất lực nghiến răng:

– Hà Dĩ Thâm, khoa luật quốc tế, năm thứ hai – Nói xong anh đi thẳng, đi khá xa vẫn còn nghe thấy tiếng cười của cô.

Hai ngày sau, quả nhiên cô ấy đến tìm, thận trọng lấy ra bức ảnh như lấy một vật quí. Trong ảnh, anh đứng bên gốc cây, trong ánh nắng rực rỡ, vẻ suy tư.

– Anh xem, lần đầu tiên tôi xử lý ánh sáng tốt như vậy! Anh đã nhìn thấy ánh mặt trời xuyên qua tán lá chưa?

Còn anh ngẩng đầu, nhìn thấy ánh nắng nhảy múa trên mặt cô ấy, thật là ngang ngạnh, xuyên qua lớp lớp… đi thẳng vào lòng anh không thèm hỏi một tiếng, anh thậm chí không kịp từ chối.

Cô ấy là tia nắng mặt trời duy nhất trong cuộc đời ảm đạm của anh, nhưng tia nắng này không chỉ chiếu duy nhất cho anh.

Bảy năm xa cách, một người đàn ông khác…

Dĩ Thâm nhắm mắt.

“Thừa nhận đi Dĩ Thâm, rằng ngươi đang phát điên lên vì ghen”.

Hết chương 6