Chương 5: Hồi tưởng

Mấy ngày sau đó, Mặc Sênh liên tục phải đi chụp hình ngoại cảnh, không hỏi kết quả cuộc phỏng vấn của Đào Nghị Thanh, bởi vì chị đã thương lượng với đồng nghiệp Bạch trao đổi công việc, chị không liên quan đến chuyên mục đó nữa.

Công việc chụp ảnh hôm đó khá thuận lợi, Mặc Sênh trở về tòa soạn từ rất sớm. Ở phòng rửa tay chị bắt gặp chị Mai và mấy đồng nghiệp đang rôm rả bàn tán chuyện gì đó. Thấy Mặc Sênh chị Mai nói to:

– Thế nào Mặc Sênh, chuyên mục mới làm đến đâu rồi? – Chị Mai mỉm cười vẻ châm biếm không giấu giếm.

– Sao cơ ạ? – Chị ngạc nhiên.

– Chưa biết tin à? Đào Nghị Thanh chưa gặp nhân vật nổi tiếng của cô ta thì đã bị từ chối thẳng thừng. Chuyện đến là hay, sao lúc đầu cao giọng thế? – Chị Mai nói có vẻ rất đắc ý.

– Đúng thế, nghe đâu gọi điện đến văn phòng, người ta không tiếp, chỉ có trợ lí nghe điện thoại, viện cớ Hà luật sư bị ốm – Cô thủ thư giọng hể hả.

“Dĩ Thâm bị ốm?”

Mặc Sênh đang định đi, nghe vậy vội dừng lại hỏi:

– Thật sao?

– Chắc chắn là giả bộ thôi, hôm qua tôi còn nhìn thấy anh ta trên tivi mà.

Những chương trình truyền hình vừa phát sóng thường được làm từ trước. Dĩ Thâm có bị ốm thật không?

Mặc Sênh ngồi trong phòng làm việc xem lại những bức ảnh, đầu óc rối bời.

“Triệu Mặc Sênh, sao phải quan tâm đến anh ta thế, không đến lượt đâu”, mấy lần Mặc Sênh chua chát tự giễu mình.

– Chị Sênh, có điện thoại – Cậu Bạch đưa máy cho chị nói – Hình như người này đã gọi hai lần từ sáng đến giờ.

Mặc Sênh cầm ống nghe:

– A lô,vâng… Chào anh…

– Mặc Sênh phải không – Trong ống nghe là một người đàn ông trầm ấm thoạt nghe hơi giống giọng Dĩ Thâm – Tôi là Hướng Hằng.

***

Quán cà phê Hướng Hằng hẹn chị ở trên con đường phía đông thành phố, có tên Thế giới yên tĩnh.

– Tìm chị khó quá, may có lần tôi nghe nói chị là phóng viên ảnh của một tạp chí phụ nữ – Hướng Hằng lên tiếng sau khi họ vừa yên vị bên cái bàn cạnh cửa sổ nhìn ra khoảng vườn có những cây cảnh rất lạ mắt.

Thấy Mặc Sênh ngơ ngác, Hướng Hằng bật cười:

– Sao thế, nhắc đến Dĩ Thâm chị thấy lại lắm sao? Thực ra Dĩ Thâm chẳng nói gì hết, nhờ có ông bạn Viêm tôi mới có được một chút thông tin… – Hướng Hằng không hiểu sao tỏ ra lúng túng.

Người phục vụ đưa thực đơn đến.

Chọn xong đồ uống Hướng Hằng đi vào vấn đề chính:

– Có phải tôi tới tìm chị làm chị ngạc nhiên ?

Đúng là rất ngạc nhiên, người đàn ông điển trai lịch thiệp này tuy Mặc Sênh có quen nhưng không thân thiết. Trong một thời gian dài, ấn tượng của chị về anh ta chỉ là bạn cùng phòng của Dĩ Thâm, tên anh ta thậm chí có lúc chị còn không nhớ. Cho đến một hôm, mấy người bạn của Dĩ Thâm hẹn nhau đi ăn lẩu và yêu cầu tất cả đều phải mang theo bạn gái, cuối cùng chỉ có Hướng Hằng đến một mình. Mọi người đua nhau chọc tức Hướng Hằng:

– Hướng Hằng, ngay đến Dĩ Thâm cũng bị đã bị người ta lôi kéo, cậu định độc thân đến bao giờ?

Hướng Hằng thở dài:

– Nói thì dễ lắm, nhưng đào đâu ra một Triệu Mặc Sênh kiên cường bất khuất để lôi kéo tớ bây giờ – Hướng Hằng liếc nhìn Mặc Sênh nói giọng khiêu khích.

Dĩ Thâm vừa đến, vò đầu bứt tai:

– Nếu cậu cần, tớ nhường đấy, để tớ được yên.

Mặc Sênh lúc đó trông rất tội nghiệp, cảm thấy rất tủi thân, nhưng không thể mở miệng, sợ nói ra chỉ càng thêm ngượng, bởi sinh viên khoa luật nổi tiếng miệng lưỡi cay độc.

Nhưng từ đó, chị có ấn tượng rõ rệt hơn đối với Hướng Hằng.

– Thú thực, tôi nghĩ mãi không hiểu, vì sao hồi đó chị trở thành bạn gái của Dĩ Thâm. Bởi vì chị cũng biết, có bao nhiêu người đẹp mê anh ta, trong đó không ít người có ưu thế hơn chị – Sau khi nhấp một ngụm cà phê, Hướng Hằng ngước nhìn Mặc Sênh, ánh mắt tinh nghịch.

“Lạ thật, sao anh ta bỗng dưng nhắc lại chuyện ngày xưa?”, Mặc Sênh mỉm cười, không nói.

Giọng Hướng Hằng bỗng trở nên sôi nổi:

– Hồi đó, có một việc mà cả phòng chúng tôi đều khoái trá tham gia, đó là đánh cuộc xem rút cục người đẹp nào chinh phục được Dĩ Thâm. Cứ mỗi tối, sau khi tắt đèn cả phòng cá cược ầm ĩ. Có người cá cho hoa khôi khoa luật, có người cá cho người đẹp cùng tham gia giải trong cuộc thi hùng biện với Dĩ Thâm, hình như tôi cá cho một cô sinh viên khoa ngoại ngữ – Hướng Hằng hào hứng kể – Nhưng Dĩ Thâm luôn có một chính sách là BA không: không để ý, không tán thành, không tham dự. Cậu ta chỉ chúi đầu đọc sách, ngủ, mặc kệ chúng tôi gây chuyện. Nhưng có một hôm, chúng tôi vẫn cá cược như thường lệ, Dĩ Thâm đột nhiên tuyên bố:

– Tớ cược Triệu Mặc Sênh.

Hướng Hằng nói:

– Đó là lần đầu tiên tôi nghe đến tên chị.

Thì ra là vì vậy mà sau nay có tin đồn chị là bạn gái của Dĩ Thâm. Quả nhiên chuyện này chưa bao giờ Dĩ Thâm nhắc đến. Mặc Sênh chợt hiểu.

– Chị không thể biết được hồi đó bọn tôi đã tò mò muốn biết về chị thế nào đâu. Về sau khi chị xuất hiện ai cũng ngạc nhiên, Dĩ Thâm vốn rất điềm tĩnh, tính già dặn trước tuổi, ai cũng nghĩ bạn gái anh ta phải là người chín chắn, hiểu biết nhưng chị… Xin lỗi – Hướng Hằng lúng túng – Chị hoàn toàn không giống hình dung của chúng tôi.

Sau một lát im lặng Hướng Hằng lại tiếp tục:

– Thú thật, lúc đầu tôi cũng không tin quan hệ giữa hai người, nhưng Dĩ Thâm ngày càng tỏ ra giống một chàng trai bình thường hai mươi tuổi. Anh ta thường bị chị làm cho phát cáu, vò đầu bứt tai, có lúc còn vui vẻ để cho chúng tôi sai giặt quần áo cho cả phòng. À, phải rồi đó là dịp sinh nhật của anh ta…

“Những chuyện đó đã xảy ra với Dĩ Thâm ư?” Quả là khó tin.

Hôm sinh nhật Dĩ Thâm chị đã đi khắp thành phố mà không tìm được món quà vừa ý, cuối cùng đành trở về tay không. Tối hôm đó, ở tầng trệt khu kí túc xá chị đành chúc mừng suông:

– Sinh nhật vui vẻ!

Dĩ Thâm giận dỗi:

– Hôm nay em đi đâu vậy? Quà của anh đâu?

Bỗng dưng Mặc Sênh không biết trả lời thế nào, Dĩ Thâm lườm chị nhưng cuối cùng anh lại giảng hòa:

– Thôi được rồi, em nhắm mắt lại đi.

Chị nhắm mắt. Dĩ Thâm đột ngột hôn chị. Đó là nụ hôn đầu.

Mặc Sênh còn nhớ, lúc đó chị mở mắt, nhìn anh, thảng thốt:

– Dĩ Thâm, hôm nay không phải là sinh nhật em.

Bàn tay Mặc Sênh đang cầm cốc cà phê thoáng run rẩy, chị đặt tách cà phê xuống bàn.
Vì sao người đàn ông này bỗng dưng nhắc nhiều đến quá khứ như vậy? Sao phải nói ra những chuyện đó, không nên nói ra thì hơn, dù sao cũng chẳng để làm gì, quá khứ đã là quá khứ.

– Anh hẹn tôi đến đây, bảo là có chuyện tôi phải biết, chính là những chuyện này ư? – Cuối cùng không kìm chế được, Mặc Sênh khó nhọc cất tiếng.

Khuôn mặt Hướng Hằng thoáng biến sắc, cặp môi với những nét gờ gợi cảm mím chặt, hình như có điều khó nói.

– Mặc Sênh, chị thật tàn nhẫn! – Cuối cùng Hướng Hằng ngẩng lên nhìn sâu vào mắt chị, giọng nói không cao nhưng nghe rất đáng sợ.

Đúng thế, với ai chị cũng tàn nhẫn.

Hướng Hằng lẳng lặng lấy bút trong túi viết mấy chữ, đưa cho chị. Mặc Sênh cầm đọc, đó là tên một bệnh viện và số giường bệnh.

– Cái gì thế này? – Mặc Sênh hoảng hốt, cổ họng nghẹn lại.

Hướng Hằng đã trở lại bình thường, nói thủng thẳng:

– Với cung cách làm việc như cậu ta, chết non là chuyện thường, lại còn xuất huyết dạ dày – Hướng Hằng cất bút vào cái cặp màu đen, thận trọng cài khóa – Tôi đưa địa chỉ bệnh viện cho chị, đến hay không là tùy chị. Tôi không biết giữa hai người xảy ra chuyện gì, nhưng Triệu Mặc Sênh… – Giọng Hướng Hằng trở lại vẻ đáng sợ lúc trước – Con người không nên quá ích kỉ.

Nói xong anh ra gọi thanh toán, lúc Mặc Sênh ngẩng đầu, chỗ ngồi đối diện trống không, Hướng Hằng đi từ lúc nào. Mặc Sênh vẫn ngồi yên, thảng thốt, dường như vẫn chưa tin những gì Hướng Hằng vừa nói. Tay chị bóp chặt mảnh giấy, móng tay ấn vào da thịt đau điếng, nhưng chị không để ý.

Xuất huyết dạ dày, bênh viện, Dĩ Thâm… Vì sao? Vì sao chứ?

Cà phê đã nguội lạnh, Mặc Sênh ra khỏi quán, bên ngoài trời đã đổ mưa từ lúc nào. Sao lại mưa vào lúc này? Nhất là lại mưa dày hạt.

Vậy mà vẫn dễ dàng gọi được xe, lái xe là một người còn trẻ hay chuyện, sau khi hỏi địa chỉ cần đến, anh ta bắt đầu gợi chuyện.

– Cô có người nhà bị ốm hả?

– Cô còn đi học hay đã ra công tác?

– Cô…

Mặc Sênh chỉ ậm ừ cho qua, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Những câu hỏi của anh lái xe và cảnh vật bên ngoài thoảng qua, lướt qua trước mắt, Mặc Sênh không nghe thấy, không nhìn thấy gì hết. Đường không có đèn đỏ, họ đến bệnh viện rất nhanh, chị nhanh chóng tìm được phòng bệnh của Dĩ Thâm.

Mặc Sênh đứng ngoài cửa căn phòng tường màu trắng, khung cửa màu cánh gián, cánh tay nặng nề như đeo đá, không thể nào giơ tay lên gõ cửa.

Hay là bỏ đi? Nhưng chân cũng nặng nề như vậy, không thể cất bước.

Trong khoảng khắc, Mặc Sênh cảm thấy chị sẽ đứng mãi như thế, không dám tiến đến gần, cũng không thể rời xa. Cho dù vũ trụ biến thiên, biển cạn đá mòn, chị sẽ mãi đứng ngoài cửa phòng anh.

Nhưng làm gì có mãi mãi? Cái cần đến sẽ đến, muốn trốn cũng không thể. Cửa đột nhiên mở ra từ phía trong, Mặc Sênh không kịp tránh, đứng ngây người đối diện với người vừa mở cửa.
Dĩ Văn!

Có những người dường như nhất định sẽ gặp nhau, hơn nữa lại cùng một nguyên do như vậy, ví dụ chị và Dĩ Văn.

Về sau Mặc Sênh luôn trăn trở một câu hỏi “người con gái hiền thục đẹp như thơ đó tâm trạng thế nào khi người đàn ông cô ta yêu giới thiệu với người khác: – Đây là em gái tôi!”.

Chị đã từng dạn dĩ tự giới thiệu:

– Tôi là bạn gái của anh trai cô!

Dĩ Văn cũng không hề phản bác, cô ấy sẽ đau khổ đến mức nào.

– Ồ! Dĩ Văn, Dĩ Văn đã lâu không gặp

– Mặc Sênh, cuối cùng cũng gặp lại chị.

Đúng vậy, cuối cùng họ cũng gặp nhau!

– Chị đến thăm Dĩ Thâm ư? – Dĩ Văn hỏi – Anh ấy vừa ngủ, nếu chị có thời gian có thể cùng tôi đi thăm nhà anh ấy không? Tôi cần lấy giúp anh ấy một ít đồ dùng.
Mặc Sênh do dự gật đầu:

– Cũng được.

– Anh ấy…không sao chứ? – Mặc Sênh rụt rè hỏi khi hai người đi xuống cầu thang.
– Không sao. Bác sĩ nói chỉ cần nghỉ ngơi, chú ý ăn uống là ổn.

– Thế thì tốt! – Mặc Sênh nói nhỏ.

Trên đường đi, họ cũng chỉ trao đổi với nhau xung quanh những chuyện gần đây.
Dĩ Văn nói:

– Tôi đã định tìm chị từ lâu, nhưng công ty điều động công tác, bận quá mãi mới về được một lần, Dĩ Thâm lại đột nhiên bị ốm. Cuối cùng, tôi cũng đã trải nghiệm sự vất vả của một người phụ nữ đi làm.

Mặc Sênh nói:

– Tôi không ngờ Dĩ Văn lại trở thành một phụ nữ mạnh mẽ đến vậy!

– Chị cũng thế đấy thôi? Hồi xưa chị cầm máy ảnh chụp chơi, vậy mà về sau lại trở thành phóng viên ảnh chuyên nghiệp.

Mặc Sênh cười:

– Bây giờ tôi cũng chỉ chụp chơi thôi.

Dĩ Văn nói:

– Nếu ông chủ của chị mà nghe được những lời như thế chắc ông ấy giận lắm. Đến rồi, ở đây – Dĩ Văn dừng lại, lấy chìa khóa mở cửa, vào nhà.

Mặc Sênh chần chừ một lát, cũng vào theo.

Nhà của Dĩ Thâm ở tầng mười hai của một khu chung cư cao cấp, phòng rất rộng nhưng ít đồ đạc, không hề có vật nào thừa, chỉ có bộ ấm chén trên bàn và những cuốn tạp chí trên giá chứng tỏ có người ở.

– Mấy năm nay anh ấy bận nhiều việc, thỉnh thoảng mới gặp nhau – Dĩ Văn vừa thu xếp đồ vừa nói, đến mở tủ lạnh, chị lắc đầu – Quả nhiên là chẳng có gì, anh ấy có lẽ là người biết tự chăm sóc bản thân nhất thế giới. Lần trước tôi đến đây, thấy anh ấy đang ăn mì ăn liền, mới kéo anh ấy đi siêu thị, không ngờ lại gặp chị.

Dĩ Thâm luôn là như thế, chị vẫn biết. Anh ấy luôn có chuyện quan trọng để làm hơn ăn uống. Đối với những người như vậy chỉ có đối sách: Anh không ăn, tôi cũng không ăn.

– À – Dĩ Văn bỗng nhiên nói – Tôi sắp cưới, chị biết không chú rể là sếp trực tiếp của tôi, giống như câu chuyện cô Lọ Lem.

Mặc Sênh ngạc nhiên nhìn Dĩ Văn:

– Chị kết hôn ư?

– Đúng vậy, tôi sắp cưới – Dĩ Văn cười gật đầu, bỗng trở nên tư lự, đoạn thở dài – Trước đây, tôi không hiểu gì nên mới nói lung tung với chị như vậy, về sau mới biết có những thứ không thể tranh giành được. Với Dĩ Thâm lòng tôi đã nguội từ lâu.

– Vì sao?

– Có lẽ tôi không kiên nhẫn được như anh ấy, tôi không thể chờ đợi như anh ấy. Dĩ Thâm có thể chờ đợi hết năm này sang năm khác trong vô vọng, nhưng tôi thì không thể – Giọng Dĩ Văn trầm xuống – Khoảng ba bốn năm trước, khi Dĩ Thâm thắng một vụ án, tôi và mấy người bạn đến chúc mừng, hôm ấy anh ấy uống say, tôi phải đưa về. Dĩ Thâm nôn dữ quá, khi tôi dọn dẹp cho anh ấy, đột nhiên Dĩ Thâm ôm lấy tôi, hỏi dồn dập: “Vì sao em không trở về? Anh đã sắp từ bỏ tất cả, vì sao em vẫn không chịu trở về?”

Dĩ Văn ngừng lại cười đau khổ:

– Nếu những lời đó vẫn chưa đủ làm tôi nguội lòng… Chị đến đây.

Dĩ Văn kéo Mặc Sênh đến phòng sách, rút ra một cuốn, lật một trang đưa cho chị:

– Đây là do tôi vô tình phát hiện ra, không chỉ cuốn này…

Mặc Sênh hấp tấp đón lấy cuốn sách, những câu thơ viết vội, nét chữ viết rất láu, nỗi day dứt đau khổ không ngừng của người viết.

Gập cuốn sách lại, Dĩ Văn nói những lời gì Mặc Sênh không nghe thấy nữa.

Tiếng cười trong vắt của cô thiếu nữ như từ nơi xa xôi vọng về:

– Hà Dĩ Thâm, anh còn chưa biết tên em! Em tên là Triệu Mặc Sênh, Mặc là u mặc, nghĩa là tĩnh lặng. Sênh là một loại nhạc cụ. Tên em có điển tích hẳn hoi, có xuất xứ từ một câu thơ của nhà thơ Từ Chí Ma:

“Im lặng là khúc tiêu mặc biệt li, sâu lắng là khang kiều đêm nay”.

– Hồi chúng tôi còn nhỏ, mẹ Dĩ Thâm ôm tôi nói, nếu cô ấy có một đứa con gái như thế này thì tốt quá. Mẹ tôi đứng bên nói, hay là hai nhà đổi con cho nhau. Dĩ Thâm từ nhỏ đã thông minh, hiểu biết, mẹ tôi thích anh ấy có lẽ còn hơn thích tôi, đến giờ tôi vẫn nhớ như in hình dáng cô ấy, tiếc là…

– Cha mẹ Dĩ Thâm mất như thế nào?

Dĩ Văn lắc đầu:

– Tôi cũng không rõ lắm, hồi ấy tôi mới chín tuổi. Hình như là tai nạn, chú ấy bị ngã, còn cô ấy sức khỏe vốn đã không tốt đau buồn nên đã sinh bệnh ra đi theo chú – Hình như nhớ ra điều gì, ngừng một lúc, Dĩ Văn lại tiếp – Có lần tình cờ nghe mẹ tôi nói, sau khi cô chết mới phát hiện một số thuốc trong ngăn kéo, thuốc cần uống thì không uống, có thể cô ấy đã tự sát.

– Tự sát? – Mặc Sênh kinh ngạc – Lúc đó Dĩ Thâm mới mười tuổi sao cô ấy có thể…?

Dĩ Văn gật đầu:

– Cô ấy rất yêu chồng – Dĩ Văn tư lự nói thầm – Thực ra Dĩ Thâm rất giống mẹ…

Vừa đi vừa nói chuyện chẳng mấy họ đã đến bệnh viện, ở hành lang gặp cô y tá quen Dĩ Văn, cô ta nói:

– Bạn trai của chị vừa được thay chai nước truyền, giờ lại ngủ rồi.

Dĩ Văn cảm ơn cô y tá, cười giải thích:

– Anh ấy là anh trai tôi.

Đi đến cửa phòng, Dĩ Văn bỗng trao cho Mặc Sênh các túi đựng đồ đang cầm trong tay:
– Chị vào đi, tôi không vào nữa.

Đồ đạc không nhiều, nhưng Mặc Sênh có cảm tưởng chúng nặng đến mức chị không đủ sức mang.

– Mặc Sênh – Dĩ Văn vui vẻ mỉm cười với chị nói – Tôi không thua chị, mà tôi thua Dĩ Thâm.

Mặc Sênh nhìn theo Dĩ Văn đi xa dần, không biết nói gì để giữ cô ấy lại.

Phòng không khóa, Mặc Sênh đẩy cửa bước vào. Đó là căn phòng đôi, một cái giường còn trống, giường của Dĩ Thâm cạnh cửa sổ. Tiếng mở cửa không làm anh thức giấc, Dĩ Thâm được truyền nước, vẫn đang ngủ.

Trái tim Mặc Sênh như bị một sợi dây vô hình siết chặt, chị tiến đến bên anh, sợi dây vô hình mỗi bước mỗi kéo căng hơn.

Dĩ Thâm nằm trên giường, khuôn mặt gầy, xanh xao, cặp lông mày trong giấc ngủ cũng cau lại. Sau khi gặp lại, thực ra chị chưa lúc nào nhìn kĩ anh. Bây giờ có thể. Những ngón tay chị bất giác đưa lên sờ vào hàng lông mày cau lại của anh, khẽ đụng vào hàng mi khép chặt. Tưởng tượng nếu chủ nhân thức giấc, hàng mi sẽ nâng lên, sẽ là đôi mắt với cái nhìn lạnh lùng, thậm chí đầy giễu cợt, chị muốn rụt tay lại, nhưng không hiểu sao lại vô tình nhích xuống dừng lại ở đôi môi anh.

Cặp môi Dĩ Thâm hơi tái. Nghe nói, những người có đôi môi như vậy phàn lớn đều bạc tình.

“Dĩ Thâm sao anh không như vậy? Lẽ nào anh không hiểu, em không thể trở lại như ngày xưa, như bảy năm trước, trong bảy năm nhiều thứ đã thay đổi…”

Sau đó, trước khi ý thức được mình đang làm gì, đôi môi chị đã thay những ngón tay. Cặp môi của Mặc Sênh hơi lạnh do vừa từ ngoài vào, môi Dĩ Thâm lại ấm nóng, nhưng hơi ấm này khiến chị xót xa, nước mắt chị ứa ra, từng giọt lăn xuống.

Mãi đến khi… tay chị bị một bàn tay nắm chặt.

Dĩ Thâm!

– Anh tỉnh rồi ư?

Trong một thoáng đầu óc Mặc Sênh trở nên trống rỗng, mắt bị mờ bởi nước mắt, khuôn mặt Dĩ Thâm chập chờn, nhưng giọng nói phẫn nộ của anh chị nghe rất rõ:

– Cô làm gì vậy? – Mặt Dĩ Thâm đanh lại, giọng nói thật đáng sợ – Triệu Mặc Sênh rút cục cô có ý gì?

– Tôi… – Chị vừa mở miệng đã vội im bặt, mọi ý nghĩ bay đâu mất. Trong mấy giây chị ngây người bối rối nhìn anh, cảm thấy bàn tay mỗi lúc càng bị siết chặt, hình như muốn bóp nát mới thỏa. Mặc Sênh không khóc nữa, nhưng nước mắt vẫn ứa ra.

Sao lại như vậy? Chị nghe cái vật từng kiên cố trong lòng chị đang bị đập vỡ, âm thanh của nó khiến chị kinh hoàng. Còn ánh mắt giận dữ truy bức của Dĩ Thâm lại khiến chị mềm lòng. Chị cũng không biết mình đang làm gì, chẳng phải chị muốn đoạn tuyệt với quá khứ, kể cả với anh? Nhưng vừa rồi chị đã làm gì? Mặc Sênh hoàn toàn mất phương hướng.

“Chạy đi thôi! Nhanh chóng rời khỏi nơi này!”.

Ý nghĩ vừa mới lóe lên, lập tức thúc đẩy hành động. Không biết bằng sức mạnh nào chị thoát khỏi bàn ta siết chặt như kìm của Dĩ Thâm, vụt chạy ra ngoài.

Sau lưng giọng Dĩ Thâm như con thú bị trúng tên:

– Triệu Mặc Sênh, cô dám đi? Đáng chết!

Dĩ Thâm nhìn Mặc Sênh mở cửa, anh ngồi bật dậy dứt dây chuyền ở tay, định chạy ra cửa ngăn lại. Nhưng do nằm lâu, chân rất yếu, nên loạng choạng, ngã vật ngay tại giường.
Đương nhiên Mặc Sênh không hề biết.

Mặc Sênh hoảng loạn theo một nhóm người đi vào thang máy, những người cùng đi thoạt nhiên nhìn người phụ nữ mắt đỏ hoe chạy vào thang máy, nhưng lập tức họ trở về với suy nghĩ riêng của mình. Cũng phải thôi, bệnh viện là nơi hàng ngày chứng kiến bao nhiêu tình huống sống chết vui buồn, một người đẫm nước mắt đi vào thang máy có gì là lạ?!
Ra khỏi thang máy yên tĩnh, tiếng ồn ào ở hành lang đập vào tai khiến chị choáng váng. Hành lang rất đông người, bỗng nhiên Mặc Sênh không biết mình phải đi hướng nào
.
“Đi đâu bây giờ?”

Chẳng phải vẫn biết thế sao? Thế giới rộng lớn như vậy, nhưng không nơi nào không có Dĩ Thâm?

Hết chương 5