Chương hai: Chuyển biến

Mặt trời tụt dần về phía Tây, ráng chiều dày đặc.

Hà Dĩ Thâm đứng cạnh cửa sổ phòng làm việc ở tầng 10, bỗng cảm thấy lạ lùng tại sao hôm nay mình lại có tâm trạng đứng ngắm ráng chiều.

Có lẽ là bởi vì người ấy đã trở lại.

Mỹ Đình đẩy cửa bước vào, nhìn thấy Dĩ Thâm đứng cạnh cửa sổ quay lưng về phía cô, ngón tay vẫn kẹp điếu thuốc, con người anh có vẻ chơi vơi….Chơi vơi? Mỹ Đình không tin vào mắt mình, có thật không nhỉ? Tại sao lại dùng cái từ đó để nói về luật sư Hà, một người vốn điềm tĩnh tự tin đến ngạo mạn?

Dĩ Thâm nghe tiếng mở cửa, quay lại hỏi: “Chuyện gì thế?”

“À” – Mỹ Đình bừng tỉnh, nói nhanh: “Luật sư Hà, ông Trương phó tổng công ty Hồng Viễn đã đến.”

“Mời ông ta vào” – Dĩ Thâm dứt mạch suy nghĩ, tập trung vào công việc, anh liếc nhìn đồng hồ trên tường – 5 giờ, người ấy vẫn chưa đến.

Tiễn ông Trương một cách khó khăn, Dĩ Thâm mệt mỏi dựa người vào tay nghế nhắm mắt thư giãn, đột nhiên một bàn tay đập bốp vào vai làm anh choàng tỉnh: “Viêm hả?”

Sau khi tốt nghiệp đại học, Dĩ Thâm từ chối làm nghiên cứu sinh, đến làm việc ở “Văn phòng luật sư Viêm Hướng” bây giờ đã đổi thành “Viêm Hướng Hà”, hiện họ đang hợp tác với nhau. Viêm và một người bạn khác – Hướng Hằng cũng là đồng nghiệp, đều là bạn học cũ của Dĩ Thâm, Huớng Hằng học trước anh một khoá, còn Viêm đã tốt nghiệp trước đó khá lâu.

Người đàn ông cực kỳ khôi ngô, đường bệ đến ngồi đối diện Dĩ Thâm, hai chân vắt chéo hỏi: “Đang làm gì ?”

Dĩ Thâm không ngẩng đầu nói: “Làm thêm giờ”

“Không thể!” Viêm kêu lên: “Hôm nay là ngày nghỉ!’

“Ngày nghỉ thì sao?”

“Ngày nghỉ thì sao!” – Viêm lắc đầu nhắc lại. “Đây đích thực là câu nói của một Dĩ Thâm máu lạnh, vô tình, làm việc như điên.”

Dĩ Thâm nheo mắt: “Không ngờ môn tu từ học cậu lại giỏi đến thế .”

“No, no, no.” – Viêm xua tay: “Đấy là nhận xét chung của hầu hết phụ nữ quen Hà Dĩ Thâm.” Viêm vươn người về phía trước: “Dĩ Thâm, tôi vẫn hỏi cậu, rốt cuộc cậu đồng tính ái hay là có bệnh?”

“Đối với con người vô duyên như vậy, nếu chấp anh ta khác nào mình bị thần kinh” – Dĩ Thâm nghĩ. Mỹ Đình bước vào đặt hai tách cà phê lên bàn, Dĩ Thâm hỏi Mỹ Đình: “Hôm nay cô Triệu Mặc Sênh có đến không?”

Mỹ Đình nghĩ một lát, lắc đầu : “Không”

Dĩ Thâm “Ừ” để chứng tỏ mình đã biết, đoạn nói với Mỹ Đình: “Không còn việc gì nữa, cô có thể nghỉ sớm.”

Mỹ Đình lắc đầu: “Hôm nay em không vội, bao giờ luật sư Hà về, có cần em mua chút gì ăn không?”

“Không, cảm ơn!”

Mỹ Đình đi ra không giấu nổi thất vọng.

Viêm cười khùng khục: “Người đẹp Mỹ Đình rõ ràng có ý với cậu, mối tình công sở, được đấy chứ !”

“Người ta là người đứng đắn, cậu đừng nói bừa.” – Dĩ Thâm cảnh cáo Viêm.

Gỗ đá đến thế thì chịu thật! Viêm lắc đầu lẩm bẩm, Dĩ Thâm đối xử với phụ nữ luôn chu đáo lịch sự, nhưng chưa bao giờ vượt quá giới hạn, tuy nhiên không thể không thừa nhận những năm vừa qua không biết có bao nhiêu phụ nữ khổ sở bởi cái tên ‘Hà Dĩ Thâm’
Cũng không thể trách họ tự chuốc khổ vào thân, với cách nhìn nhận theo kiểu đàn ông của Viêm, Hà Dĩ Thâm qủa thực rất ưu tú. Không kể vẻ bề ngoài tuấn tú, chỉ riêng danh tiếng của anh ta trong giới luật sư mấy năm gần đây lại thêm cái vẻ lạnh lùng rất đựoc phụ nữ ưa chuộng cũng đủ làm siêu lòng bất kỳ người đẹp kiêu kỳ nào.

“Rút cuộc cậu thích một phụ nữ như thế nào? Bao nhiêu người đẹp vây quanh, cậu không hề rung động, nào là nữ doanh nghiệp trẻ có thân hình tuyệt mỹ, rồi người đẹp truyền hình nào đó, các người hợp tác với nhau lâu như vậy, lẽ nào không có chút thiện cảm, lại còn đồng nghiệp xinh đẹp họ Hứa nữa, hôm qua gặp nhau ở tòa án, cô ta hỏi thăm cậu đấy…”

Anh chàng Viêm càng nói càng hứng khởi, Dĩ Thâm chỉ ừ hữ cho xong.

Có lẽ cũng thấy ngán màn độc diễn của mình, Viêm không nói nữa, nhưng lát sau lại cất giọng sôi nổi : “Tôi biết, nhất định là cô em Dĩ Văn của chúng ta, xem chừng cậu đối xử với cô ấy là tốt nhất.”

Dĩ Văn thường đến văn phòng luật sư này, nên Viêm không lạ gì cô.

“Cô ấy là em tôi.” – Dĩ Thâm trả lời không chút hào hứng.

“Thôi đi, các cậu đâu có quan hệ huyết thống.” – Viêm khẳng định.

“Điều đó cũng chẳng thay đổi được gì.” Thái độ Dĩ Thâm vẫn thờ ơ, nhưng Viêm hiểu, anh ta lắc đầu tỏ ý không muốn tiếp tục câu chuyện, sự cố chấp của Hà Dĩ Thâm khiến Viêm khó chịu.

“Luật sư Hà” – Mỹ Đình lại bước vào, tay cầm bức thư: “Vừa rồi có một cô đưa đến”
Dĩ Thâm biết đó là cái gì: “Thế cô ấy đâu?”

“Cô ấy chỉ để lại cái này rồi đi luôn.”

“Đi rồi sao?” – Dĩ Thâm sa sầm mặt: “Đi bao lâu rồi?”

“Chưa đến một phút.”

Dĩ Thâm không kịp nghĩ, vớ lấy chìa khoá xe và áo khoác chạy ra ngoài, Viêm theo sau gọi: “ Cậu đi đâu?” Nhưng Dĩ Thâm hình như không nghe thấy.

Ở cửa Viêm gặp Hướng Hằng vừa từ tòa án trở về “Chuyện gì thế?” – Hướng Hằng hỏi.
Hướng Hằng nhìn theo Dĩ Thâm vừa đi khỏi, nói vẻ trầm ngâm: “Có lẽ tôi biết vì sao.”

“Cậu biết? Mau nói đi, nói đi !”

“Vừa rồi ở tầng dưới tôi có gặp một người, thoạt đầu tưởng mình nhìn nhầm, không ngờ đúng là cô ta.”

“Ai ? Đừng có vòng vo.” – Viêm có vẻ sốt ruột.

“Anh thấy Hà Dĩ Thâm là người thế nào?” – Hướng Hằng không trả lời ngay mà hỏi lại.
“Lãnh đạm, lý trí, khách quan.” – Viêm nói giọng phán xét.

“Vậy người đó chính là sự không lãnh đạm, không lý trí, không khách quan của anh ta.” – Viêm trong mắt tò mò: “Phụ nữ ư?”

“Đúng, bạn gái trước đây của Dĩ Thâm”. Dù không cùng một khóa nhưng cùng ở một ký túc xá Hướng Hằng rất hiểu tình hình của Hà Dĩ Thâm.

“Bạn gái ư?” – Viêm kinh ngạc: “Dĩ thâm đã từng có bạn gái sao?”

“Đúng, về sau cô ta đi Mỹ nên đã chia tay với Dĩ Thâm.”

“Ý cậu là…” – Viêm tròn mắt: “Hà Dĩ Thâm bị người ta bỏ ư?”

“Đúng vậy, hơn nữa lại không một lời tạm biệt, khi cô ta đi rồi cậu ấy mới biết tin. Chuyện này hồi ấy cả trường đều biết, Hà Dĩ Thâm khốn khổ một phen, uống rượu, hút thuốc cả trường ai chả biết.”

“Không thể có chuyện đó…” – Viêm không thể tưởng tượng ai có thể lại bỏ rơi Hà Dĩ Thâm. Hèn nào cậu ta không thèm đếm xỉa đến đàn bà, thì ra chim sẻ sợ làn cây cong.

Đúng vào giờ cao điểm tan tầm, Mặc Sênh không vội về nhà, chị hòa vào dòng người đông đúc trên đường phố.

Mãi đến vừa rồi Mặc Sênh mới không thể không thừa nhận, chị và Dĩ Thâm rất khác nhau. Trước đây chị không nhút nhát như vậy, giờ đây rõ ràng rất muốn gặp anh nhưng lại không dám.

Hồi đó dù Dĩ Thâm lạnh nhạt đến đâu chị đều vui vẻ chạy theo anh, nhưng giờ đây chị không có can đảm nói dù chỉ một câu.

Trước đây Dĩ Thâm từng gọi chị là sunshine, là ánh mặt trời, anh ta muốn cự tuyệt mà không thể, nhưng bây giờ một chút ánh nắng trong lòng chị cũng không còn, lấy gì để chiếu cho người khác?

Một chiếc BMW màu trắng dừng đột ngột trước mặt chị, Mặc Sênh không ngẩng đầu, bước tránh sang bên, nhưng đột nhiên một giọng nói thân thuộc ang lên: “Lên xe đi”
Mặc Sênh ngẩng đầu kinh ngạc, chính là anh!

Dĩ Thâm nhìn chị đứng sững, anh cau mày nhắc lại: “Ở đây không dừng xe được, lên xe đi.”

Mặc Sênh chưa kịp nghĩ chuyện gì đang xảy ra thì chiếc xe mang họ đã hòa vào dòng xe nườm nượp trên đường.

“Thích cơm ta hay cơm Tây?” – Dĩ Thâm hỏi, mắt vẫn nhìn về phía trước.

“Cơm ta” – Chị đáp theo phản xạ, nói xong mới thấy hình như mình đã lỡ lời, cơm Tây cơm ta gì, anh ta đâu có ý mời mình?

Dĩ Thâm liếc nhìn chị: “Vẫn nhớ cách dùng đũa chứ?”

Mặc Sênh giả bộ không nhận ra vẻ giễu cợt của anh, chị trả lời rành rọt: “Anh định mời cơm tôi ư ?”

“Cô đã nhặt được cái ví cho tôi, về tình về lý tôi đều nên cảm ơn mới phải.”

“Thực ra chẳng cần khách khí như vậy.” – Mặc Sênh nói, bỗng nhiên cảm thấy rất buồn, lẽ nào chị và Dĩ Thâm đã đến nước nói với nhau nhưng lời khách khí dửng dưng như vậy ?

Bữa tối ở nhà hàng Thái Ký nổi tiếng mặc dù món ăn rất ngon, cảnh quan rất đẹp, thái độ phục vụ hoàn mỹ nhưng vẫn không thể cải thiện tâm trạng của Mặc Sênh, đối diện với một khuôn mặt lạnh tanh không biểu cảm chị không thể nuốt được.

Tiếng chuông điện thoại di động phá vỡ bầu không khí nặng nề gữa hai người, Dĩ Thâm nghe máy: “A lô, đúng, anh đang ở nhà hàng Thái Ký… không, còn có Mặc Sênh nữa… tình cờ gặp nhau… được rồi.”

Dĩ Thâm đột nhiên đưa điện thoại cho chị: “Dĩ Văn muốn nói chuyện với cô.”

Mặc Sênh bối rối đón điện thoại từ tay Dĩ Thâm: “A lô!”

“A lô, Mặc Sênh.” – Giọng Dĩ Văn dịu dàng xa xôi.

“Dĩ Văn, đã lâu không gặp”

“ Đúng, đã lâu không gặp”

Nói xong hai câu đó cả hai đều lim lặng không biết nên nói tiếp thế nào, cuối cùng Dĩ Văn lên tiếng trước “Mặc Sênh, mấy năm nay sống thế nào?”

“Vẫn tốt, thực ra cũng bình thường, chẳng có gì đặc biệt.”Mặc Sênh cố tỏ ra thoải mái, Không để ý lúc đó Dĩ Thâm chăm chú nhìn mặt chị.

“Alô” – Lại im lặng, Dĩ Văn nói: “Cậu cho mình biết cách liên lạc đi chúng mình tìm chỗ nào đó gặp nhau.”

“Cũng được.” – Mặc Sênh đọc số điện thoại cầm tay của mình.

“Vậy, tạm biệt”

“Tạm biệt”

Cúp máy xong chị trả lại cho Dĩ Thâm, nhưng anh không nhận: “Ghi số máy của cô vào”
Mặc Sênh nhìn anh, đoạn cúi đầu bấm vào những chữ cái trên bàn phím, nhưng chị gặp khó khăn.

“Anh dùng cách nào nhập chữ Hán?”

“Viết từng nét”

“Ồ”

“Vẫn không ghi được” – Chị ngước nhìn anh bối rối -Chữ “Mặc” ghi thế nào?

Dĩ Thâm giơ tay cầm lại máy: “Để tôi”

Mặc Sênh bối rối nhìn ngón tay thon dài thanh tú của Dĩ Thâm lướt trên màn hình màu xám bạc, vài giây sau ghi xong, anh bỏ máy vào túi.

“Ngay cái tên Trung Quốc của mình cô cũng quên làm sao viết được?”

“Không phải, máy của anh tôi không biết dùng” – Mặc Sênh giải thích.

Anh nhìn chị, không nói gì. Bữa ăn tối trôi qua trong không khí nặng nề, thậm chí kéo dài đến lúc họ ra về.

Mặc Sênh xuống xe, quay đầu nhìn anh vẻ áy náy “Cảm ơn đã đưa về.”

Anh gật đầu phóng xe đi.

Mặc Sênh đứng mãi ở đó, như không hiểu vừa xảy ra chuyện gì, không biết chị đã đứng bao lâu, mãi đến khi cảm thấy ánh mắt lạ lùng của người qua đường mới sực tỉnh, vội rảo bước về nhà.

“Lại đi gặp đối tượng hả?” – Mặc Sênh kêu lên.

“Nói nhỏ thôi”- Hoa Tiên Tử lấy tay bịt miệng Mặc Sênh nhưng chị vẫn cố nói, Tiểu Hồng cảnh cáo chị: “Không được tiết lộ, biết không?”

Mặc Sênh gật đầu, cậy bàn tay Tiên Tử vẫn đang bịt chặt miệng mình, hỏi: “Em định đi gặp đối tượng thật à?”

“Không phải là em mà là chúng ta”

“Sao? Sao lại thế?” – Mặc Sênh nghi hoặc nhìn Tiên Tử.

“Ở cái tòa soạn này chỉ có chị và em là nhiều tuổi nhất, không nhanh chóng kiếm lấy một ông thì đợi đến bao giờ nữa?” – Cô ta chạy đến lật nhanh tờ lịch trên tường: “Hôm nay có hai ông kỹ sư của công ty đến đăng ký quảng cáo, hai chị em mình cùng đi, vừa khéo.”

“Em thích thì cứ đi, chị không đi !”

“Họ có hai người, một mình em làm sao đối phó được. Chị Sênh, ngày thường em rất tốt với chị đúng không? Hôm nay em có thành công hay không tất cả là nhờ vào chị” – Tiên Tử nài nỉ, giọng thiểu não như con chó con bị bỏ rơi, có vẻ cô ta thực lòng hy vọng vào cuộc gặp sắp tới.

“Sao em không hẹn riêng từng người?”- Mặc Sênh cảm thấy quan tâm thực sự.

“Không được. Như vậy không hiệu quả, vả lại em cần chị giúp đỡ.”

“Chị ư? Chị giúp được gì ?” – Mặc Sênh nhăn nhó, cảm thấy có lẽ không nên từ chối.
Thấy Mặc Sênh đã nhượng bộ, Tiên Tử lôi từ trong ngăn kéo ra một đống đồ, mấy bộ tóc giả, cái màu đen, cái màu vàng, hình thù kỳ dị, cả đôi khuyên tai to như cái vòng đeo tay, lại còn bộ quần áo sặc sỡ.

“Những cái này để làm gì?” – Mặc Sênh nhìn đống đồ trên bàn ngạc nhiên hỏi.

“Để làm cho chị xấu đi, làm nền cho em, để em nổi bật lên”

“Trời! ý tưởng đến hay! Chị là nạn nhân thứ mấy đây?” – Mặc Sênh bật cười.

Sắp hết giờ làm việc, Hoa Tiên Tử kéo tay Mặc Sênh lao xuống cầu thang, một lúc lâu sau họ mới xuống được tầng một, bỗng Tiên Tử kêu lên: “Trời ơi, thỏi son! Sao em có thể quên nhỉ, chị đứng đây nhá, em xuống ngay.”

Mặc Sênh đứng đợi ngoài cửa. Thình lình cảm thấy gáy nóng ran, chị quay ngoắt lại, quả nhiên bắt gặp ánh mắt đang nhìn mình trân trối. Dĩ Thâm! Anh khẽ gật đầu.

Tim đập mạnh, Dĩ Thâm đến tìm mình ư? Đã một tháng trôi qua kể từ bữa ăn tối đó, chị và Dĩ Thâm không hề liên lạc với nhau. Có phải lần này anh đến tìm chị không?

Chân chị bất giác bước về phía anh.

“Sao anh lại đến đây?”

“Tôi chờ một người.” – Dĩ Thâm trả lời ngắn gọn.

“Chờ…”- Biết mình lại lỡ lời, chị vội im bặt.

“Dĩ Thâm!” – Cùng với tiếng nói trong trẻo, một cô gái mảnh khảnh, xinh đẹp xuất hiện, Mặc Sênh cảm thấy tức thở .

“Người tôi chờ đã đến, tôi đi trước đây.” – Dĩ Thâm điềm tĩnh nhìn chị, đoạn đến bên cô gái, hai người sánh vai nhau đi.

“Tạm biệt, tạm biệt” – Chị mấp máy môi.

Mặc Sênh đứng chết lặng nhìn theo hai người đi về phía bãi đỗ xe, dường như chân không thể nhúc nhích một bước, khi Tiểu Hồng chạy đến kéo tay lôi đi chị mới sực tỉnh: “Đi thôi, sao lại đứng ngây ra thế? Nhanh lên, kẻo lại không kịp, còn phải hóa trang cho chị nữa, nhớ đấy, chị phải chịu thiệt một chút nhá, cố tỏ ra vụng về thì càng hay …”

Không cần hoá trang, bộ dạng Mặc Sênh đã đủ ngây ngô, cử chỉ chạm chạp, hoàn toàn có thể làm nổi bật một cô Hoa Tiên Tử nhanh nhẹn, duyên dáng.

Anh lại đứng chờ.

Mặc Sênh nhìn qua cửa sổ, Hà Dĩ Thâm trang nhã gọn gàng trong bộ trang phục giản dị, quần dài áo sơ mi đứng đợi dưới lầu. Trong tháng này, cách bốn năm ngày anh lại đứng chờ ở chỗ cũ, sau đó lại cùng đi với cô gái nữ xinh đẹp chị đã có lần nhìn thấy.
Hôm nay là cuối tuần, anh lại đến.

Trước đây chưa bao giờ anh đợi chị.

“Chị Sênh, chị Sênh” – Hoa Tiên Tử lại gọi rối rít “Hôm nay là ngày nghỉ, chị lại đi với em chứ…”

“Được rồi.”

“Cái gì, chị có biết em định đi đâu không?”

“Lại vẫn gặp gỡ đối tượng chứ gì!” – Mặc Sênh chán nản nói. Thấy lần trước chị làm đúng “yêu cầu”, Tiểu Hồng nhất định không buông, tuần nào cũng bắt chị đi cùng làm “chân gỗ” cho mình.

Có điều làm chân gỗ cho Tiên Tử cũng rất thú vị, đằng nào chị cũng khỏi phải quan tâm đến hình ảnh của mình, không cần biết người ta có hài lòng về mình không, mình để lại ấn tượng thế nào, chỉ cần đến ăn cơm và nhìn Hoa Tiên Tử uốn ** cũng thấy thú vị rồi.
“Vậy hôm nay đi gặp ai?” – Mặc Sênh lơ đãng.

“Ha… ha, một trang nam nhi tuấn tú, bác sỹ ngoại khoa, ăn cơm Tây nhé, ha.. ha!”
Điệu bộ của Tiểu Hồng làm Mặc Sênh bật cười. Tuy nhiên cũng phải thừa nhận cô ta cũng giỏi, đối tượng ngày càng ưu tú, chỉ có điều đến giờ vẫn chưa có anh chàng nào chính thức cắn câu, thật oái oăm không biết tại sao những người đàn ông đó, hoặc trở thành bạn của Tiên Tử hoặc trở thành chồng của bạn cô. Hai chín tuổi, Hoa Tiên Tử từng thề tuyên bố, chỉ cần có đối tượng đàn ông cô sẽ cưới liền.

Để kịp về nhà “trang điểm” Mặc Sênh ra về đúng giờ, vì vậy không thể tránh được cuộc chạm trán với Dĩ Thâm ở tầng trệt. Mặc Sênh cúi đầu đi qua anh, không ngờ Tiên Tử lại đứng lại, giận dữ nhìn chằm chằm vào mặt cô gái đi cạnh Dĩ Thâm.

“Quá đáng thế là cùng!” – Hoa Tiên Tử nghiến răng nói. Mặc Sênh chưa kịp phản ứng đã bị cô ta kéo đến trước mặt Dĩ Thâm và cô gái.

“Con hồ li tinh, lại định tán tỉnh đàn ông hả” – Tiên Tử áp sát cô gái, nói giọng đe dọa.
Nhưng cô ta vẫn nhỏ nhẹ nói: “Còn cô vẫn muốn đưa người ta đi cưa cẩm đàn ông hả?” Cô ta nhìn Tiên Tử vẻ khiêu khích nói tiếp: “Người ta đẹp hơn cô nhiều, cứ chờ đấy, cả đời cô không kiếm được đám nào đâu!”

Hai người càng nói càng to tiếng. Mặc Sênh ngơ ngác nhìn họ không biết phải làm gì, chị nhìn Dĩ Thâm, lúng túng. Dĩ Thâm nhìn chị gật đầu: “Chào!”

Sắc mặt Dĩ Thâm rất xấu, cũng phải thôi, người tình bị mắng là “hồ li tinh” ai còn vui được.

“Xin lỗi, cô ấy nóng nảy nhưng không có bụng dạ gì đâu” – Mặc Sênh bênh vực Tiên Tử
Mắt Dĩ Thâm ánh lên vẻ thù hận, giọng lạnh đến sắp đóng băng: “Cô muốn đi tìm bạn?”
“Không, à… phải…” – Mặc Sênh không biết nói thế nào, nên càng lúng túng.

Dĩ Thâm lặng ngắt, mặt sắt lại, đoạn bỏ đi.

“Dĩ Thâm, chờ em với.” – Người phụ nữ vừa cãi nhau với Tiên Tử thấy Dĩ Thâm bỏ đi, không cãi nhau nữa vội vã chạy theo anh.

Lúc đó Mặc Sênh không có thời gian nghĩ đến tâm trạng của mình, bởi vì thái độ của Tiên Tử thật kỳ quặc, cô ta khóc như một đứa trẻ bị mắng oan.

Hoa Tiên Tử! Một Hoa Tiên Tử nói cười suốt ngày, sao lại khóc?

“Tiểu Hồng, không cãi nổi người ta, khóc ăn vạ hả ? Chán thế!”

“Chị không biết thì thôi!” – Tiểu Hồng quắc mắt: “Cô ta đã cướp người đàn ông đầu tiên của em.”

À! Thì ra là tình địch! Mặc Sênh cười, đoạn vỗ vai an ủi Tiểu Hồng: “Trái đất mênh mông, thiếu gì người tốt. Đã vậy tối nay chị em mình tìm một đám thật cừ khôi, để cô ta tức điên mới được.”

“Em không giận cô ta cướp mất người của em, em giận bởi vì cô ta đã cướp được mà không biết qúy trọng, để anh ấy bị tại nạn, cô ta bỏ rơi anh ấy khi anh ấy bị gẫy chân. Sao cô ta có thể làm vậy? Vì sao anh ấy không thích em, có phải vì em xấu hơn cô ta không?” Hu hu…

Mặc Sênh hoàn toàn bất ngờ, nín thinh không nói được nữa, không ngờ Tiên Tử suốt ngày lóe xoé lại có tâm sự phức tạp như vậy, có lẽ người bề ngoài càng xởi lởi, tâm hồn càng yếu đuối, dễ tổn thương.

Vì chuyện đó, hai người lần đầu đến muộn, Mặc Sênh cũng không kịp hoá trang cho xấu đi, Hoa Tiên Tử lại đang buồn, khó thể hiện như mọi lần. Kết quả là…

Hai vị bác sỹ ngoại khoa ưu tú kia liệu có thấy hai cô gái rất thú vị?!

Đây có thể xem là trong họa có phúc không?

Do đối phương quá nhiệt tình, đầu tiên bốn người đi xem phim, đi hát karaoke, sau lại cùng đi ăn đêm, chơi đến hơn mười giờ mới về.

Nhìn thấy cửa nhà mình Mặc Sênh thở phào: “Trịnh tiên sinh, đến nhà tôi rồi, cảm ơn anh đã đưa về”

Vị bác sỹ họ Trịnh có hứng thú và mối quan tâm đặc biệt đối với bệnh tim, vẫy tay rất lịch sự: “Vậy thì chúc ngủ ngon, Triệu tiểu thư, cám ơn cô, một buổi tối tuyệt vời”.

“Tôi cũng vậy, chúc ngủ ngon!” – Mặc Sênh mỉm cười, chờ anh ta đi khỏi mới lên nhà.

Đèn ở hành lang bị hỏng, ánh sáng lờ mờ, Mặc Sênh mò mẫm đi đến cửa tầng bốn lối lên phòng mình, đột nhiên một bóng người dáng cao lớn xuất hiện. Mặc Sênh giật mình chiếc chìa khoá rơi xuống đất.

“Anh…”

Vừa dứt lời chị liền bị đôi tay rắn chắc kéo mạnh, ôm riết vào lòng, đôi môi không hề phòng vệ của chị bất ngờ bị ép chặt, chà sát bởi đôi môi mềm nóng bỏng, những cái hôn tới tấp dữ dội điên cuồng lên mặt, lên cổ chị, dường như đang xả nỗi tức giận tích tụ lâu ngày, cổ áo chị bị bật tung. Mặc Sênh vừa cảm thấy lạnh nơi lồng ngực, lập tức thấy nóng ran bởi đôi môi mềm bỏng như có lửa.

Mặc Sênh không kịp phản ứng, đầu óc quay cuồng như thấm men, không khí nồng nàn phảng phất mùi rượu. Mùi rượu ư, anh uống rượu sao ?

Mặc Sênh tỉnh lại, nói trong hơi thở: “Dĩ Thâm!’

Người anh như cứng lại, đầu anh vẫn gục vào cổ chị thở gấp.

Họ cứ đứng như vậy, rất lâu anh mới lên tiếng, giọng khàn đặc: “Mặc Sênh, anh thua rồi.”

Thế là thế nào?

“Bằng ấy năm đã trôi qua, anh vẫn thua em, thua thảm hại!”

Vì sao giọng anh nghe đắng buốt đến vậy.

“Dĩ Thâm, anh nói gì? Anh say phải không?” – Mặc Sênh lo lắng hỏi.

Im lặng, đột nhiên Dĩ Thâm đẩy chị ra, trong sáng sáng lờ mờ Mặc Sênh thấy đôi mắt đẹp của anh đầy bất lực đau đớn như con thú bị thương, nhưng giọng nói của anh tỉnh táo lạ lùng: “Anh không say, mà là anh điên!”

Dĩ Thâm quay người biến mất, cũng mau lẹ như khi xuất hiện, nếu không thấy đau nhói ở môi Mặc Sênh sẽ tưởng đó là một giấc mơ.

Nhặt chiếc chìa khóa, mở cửa vào nhà, chị vẫn đứng ngây, nếu không có tiếng chuông điện thoại không biết chị còn đứng bao lâu.

Nhấc máy điện thoại, giọng nói vui vẻ của Hoa Tiên Tử: “Chị Sênh, tình hình bên đó thế nào?”

Thế nào là thế nào? Mặc Sênh nhất thời không hiểu.

“Mau nói đi, anh chàng bác sỹ có nói gì với chị không? Anh ta có hẹn lần gặp sau không?”

“Không.”

“Sao lại thế ?” – Tiểu Hồng gào lên: “Rõ ràng anh ta tỏ ra rất thích cơ mà.”

Người ta chỉ hài lòng khi có người ngoan ngoãn ngồi nghe người ta nói về chuyên đề bệnh tim và tình yêu thôi.

“Còn em?” – Mặc Sênh hỏi.

“Anh ấy hẹn em tối mai đi xem phim hà… ha”. Nụ cười như xé vải của Tiểu Hồng vang lên từ đầu dây bên kia: “Chị Sênh, bắt đầu từ ngay mai em sẽ trở thành một thục nữ!’

Hết chương 2