Chương 10: Đối diện

Luật sư Hà Dĩ Thâm sau tân hôn, công việc bận rộn hơn trước rất nhiều. Vụ án trước đây còn chưa xong đã tiếp nhận vụ mới, cùng lúc thụ lý mấy vụ liền, đêm nào anh cũng về rất muộn. Thường Mặc Sênh đã ngủ, phòng làm việc của anh vẫn sáng đèn.

Mặc dù vậy, Mặc Sênh cảm thấy hết sức hạnh phúc. Dĩ Thâm bận việc của anh chị cũng tự tìm việc làm, chị lau chùi cái này, sắp xếp cái kia, thỉnh thoảng ngó vào phòng làm việc, thấy Dĩ Thâm vẫn cặm cụi bên đống tài liệu.

Sống chung với nhau, Mặc Sênh mới thực sự cảm thấy sự vất vả cũng như tính nghiêm túc chuyên cần của Dĩ Thâm. Người ngoài nhìn anh có vẻ an nhàn, thành đạt khi còn rất trẻ, khiến người ta ngưỡng mộ, nhưng không ai biết đằng sau vầng hào quang đó anh đã bỏ biết bao nhiêu tinh lực, công sức. Một người không có điều kiện gia đình làm hậu thuẫn, phấn đấu được như hôm nay quả không đơn giản. Những lúc Dĩ Thâm khó khăn nhất chị lại không ở bên anh.

***

Khi Dĩ Thâm cầm cốc uống trà từ phòng làm việc đi ra thấy Mặc Sênh đang ngồi trên sa lông, hai tay bó gối, không biết chị đang nghĩ gì.

Bây giờ đã hơn một giờ chiều ngày chủ nhật, Dĩ Thâm bận suốt buổi sáng trong phòng làm việc, bữa trưa chỉ ăn qua loa lại tiếp tục công việc.

Mặc Sênh nhìn thấy anh, lập tức đứng bật dậy, chạy đến cầm cốc trong tay anh nói líu ríu:

– Để em – Rồi chạy biến vào bếp.

Dĩ Thâm nhìn bàn tay trống không của mình, đột nhiên cảm thấy thời gian đang quay trở lại. Dường như họ đã về thời xưa, lúc còn trong trường đại học, anh bận học, bận làm thêm, lại còn công tác đoàn thể trong hội sinh viên, Mặc Sênh xen vào khoảng trống giữa công việc các loại của anh. Có vẻ Mặc Sênh bám anh rất chặt, thực ra anh không có nhiều thời gian dành cho cô ấy.

Bây giờ tình trạng cũ hình như lập lại.

Dĩ Thâm trở về phòng làm việc, nhìn lịch công việc. Hôm nay đúng là ngày 15 tháng 11 kỉ niệm thành lập trường. Văn phòng của anh có ủng hộ trường một số tiền, Viêm đã đại diện tham gia lễ tiếp nhận quyên góp, cậu ta nhắc Dĩ Thâm và Hướng Hằng nhất định phải đến trường dự lễ kỉ niệm. Dĩ Thâm vốn không phải người thích những nơi ồn ào, nhưng quả thật là anh quá bận nên hơi do dự.

Mặc Sênh bê cốc trà từ nhà bếp đi ra, Dĩ Thâm kéo chị vào lòng:

– Chiều nay em có bận không?

– Làm gì? Chúng ta phải đi ư? – Mặc Sênh nhanh nhảu hỏi, mắt sáng lên.

Ánh mắt chờ đợi của Mặc Sênh khiến Dĩ Thâm không do dự nữa.

Dĩ Thâm tắt máy tính:

– Hôm nay là ngày hội trường, em có muốn đến đó không?

Hội trường vui như vậy, Mặc Sênh đương nhiên thích đi.

***

Khi hai người đến trường, người và xe đã đông đến mức không còn chỗ để vào, họ đành gửi xe ở một chỗ rất xa, đi bộ vào.

– Gượm đã – Đi gần đến trường, Mặc Sênh bỗng dừng lại, chỉ vào đống áo ở các quầy trên đường. Đó là những chiếc áo phông có in hàng chữ đại học C to tướng trước ngực – Dĩ Thâm, chúng mình cũng phải thay áo chứ?

Dĩ Thâm cau mày, cảm thấy cái áo đó rất kì quặc, nhưng Mặc Sênh đã khoác tay anh kéo đi, anh đành nhượng bộ:

– Em đi mua đi.

Lúc đi vội vàng Mặc Sênh quên không mang theo ví tiền. Lấy ra mấy đồng trong ví Dĩ Thâm, chị chạy vụt đi, lát sau từ đám đông chen ra mặt mày hớn hở.

Hôm nay cả hai đều mặc áo len nên khá thoải mái. Mặc Sênh choàng áo phông ra ngoài áo len, người to phồng, trông rất ngộ nghĩnh. Quay lại nhìn Dĩ Thâm, cùng một kiểu áo như nhau, nhưng trên người Dĩ Thâm có vẻ trang nhã đặc biệt, khiến nhiều cô gái bất giác quay lại nhìn.

Trước đây cũng như vậy, đi đến đâu Dĩ Thâm cũng thu hút ánh mắt của những người xung quanh, những lúc đó Mặc Sênh kéo tay anh:

– Dĩ Thâm, anh không thấy người ta đang nhìn anh sao?

Dĩ Thâm lườm chị:

– Đi đường đừng có nhìn ngang nhìn ngửa!

Mặc Sênh bặm miệng, người không hiểu có thể cho rằng hai người quá kiêu ngạo, cho mình là nhất, chẳng thèm nhìn ai.

Đang theo dòng người đi vào cổng chính, Dĩ Thâm nhận được điện thoại của Hướng Hằng:

– Cậu ở nhà hay ở văn phòng? Đến đây mau, hôm nay đông lắm. Tố Mẫn bảo nếu cậu không đến, cô ta sẽ đến tận nơi lôi cậu đi.

Tố Mẫn là chủ tịch hội sinh viên hồi đó, học trước Dĩ Thâm một khóa, sau khi tốt nghiệp được giữ lại trường làm trợ giảng. Hồi đó do cũng làm công tác phụ trách, hai người thường hay làm việc với nhau.

– Tôi đang ở phía cửa bắc, các cậu ở đâu?

– Đến rồi hả? Thế thì tốt, chúng tôi đang ở khu nhà mới, cậu đến đây đi.

Dĩ Thâm tắt máy, nói với Mặc Sênh:

– Em cùng anh đến khoa Luật trước, sau đó sẽ đến khoa của em.

– Vì sao? – Mặc Sênh cảnh giác.

Anh ngại xảy ra chuyện trước mặt mọi người, bao nhiêu năm trôi qua, Dĩ Thâm phát hiện mình vẫn giữ phản xạ có điều kiện.

– Khoa anh đông như vậy… – Mặc Sênh nói giọng phụng phịu.

Trước đây Dĩ Thâm là nhân vật nổi nhất khoa luật, được gọi là hoàng tử của khoa, bao nhiêu người biết anh. Sự hợp tan của họ chắc nhiều người biết, Mặc Sênh không muốn đối diện với những ánh mắt tò mò.

– Vậy mình đến đây làm gì? – Dĩ Thâm bất lực kéo tay Mặc Sênh đang định chạy đi – Em không mang tiền, không mang theo điện thoại, lát nữa làm thế nào tìm được anh, tối về nhà thế nào?
Thấy Mặc Sênh ngây người, Dĩ Thâm biết ngay cô ta chưa nghĩ đến chuyện đó. Có lúc Dĩ Thâm cảm thấy mình đang sống chung với một đứa trẻ, anh thở dài:

– Con chúng ta sau này tốt nhất nên giống anh.

Dùng dằng một lúc, cuối cùng Mặc Sênh chìa tay lẩm bẩm:

– Cho em tiền!

Dĩ Thâm chỉ đưa điện thoại của anh cho Mặc Sênh:

– Lát nữa anh sẽ gọi cho em, đừng đi quá xa. Nếu muốn tìm anh thì gọi cho Hướng Hằng.

– Em ngại gì kia chứ?

Dĩ Thâm giơ tay sửa lại mái tóc của Mặc Sênh bị gió đánh rối tung. Sao anh không hiểu Mặc Sênh nghĩ gì? Chỉ có điều chuyện đó chẳng quan trọng, cứ để cô ấy làm theo ý mình.

– Hà luật sư, giờ đã nổi tiếng, trông cũng ra vẻ lắm – Dĩ Thâm vừa đến, đã bị Tố Mẫn khiêu khích.

Dĩ Thâm quá hiểu tính khí của cô giáo này, càng thanh minh cô ta càng châm chọc, vì vậy Dĩ Thâm không phản bác. Tố Mẫn nói mấy câu thấy đối tượng không nói gì đành thôi.

Hướng Hằng nhìn thấy cái áo phông Dĩ Thâm mặc, bật cười:

– Cậu đổi khẩu vị từ lúc nào thế?

Dĩ Thâm cũng cười cúi xuống nhìn áo phông trên người, trước ngực có in bốn chữ màu đỏ cỡ lớn Trường đại học C, cảm thấy hơi kì quặc, liền cởi ra cầm ở tay.

Hướng Hằng lập tức hiểu ra:

– Sao không thấy người nhà cậu?

– Ai biết chạy biến đi đâu – Dĩ Thâm cũng thấy bất lực.

Lúc đó nhiều người quen nhận ra nhau chào hỏi tíu tít. Tố Mẫn nhân cơ hội này kéo Viêm ra một chỗ hỏi:

– Dĩ Thâm đã có bạn gái chưa?’

Viêm vừa đưa tay sờ cằm mình, trả lời giọng dứt khoát:

– Chưa! – Vợ không phải là bạn gái, về điểm này anh ta phân định rất rạch ròi.

– Sao, vẫn như cũ à? Dĩ Thâm vẫn muốn chờ người ta ư? – Tố Mẫn hiểu khó rõ chuyện riêng trước đây của Dĩ Thâm, nhưng đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, mát sáng lên – Không có cũng tốt, khoa mình có một cô giáo trẻ mới về, rất xinh, điều kiện gia đình lý tưởng, học vấn cao, gia thế tuyệt vời, để tối tôi gọi đến đây giới thiệu hai người với nhau nhưng cậu đừng nói gì vội nhé.
Viêm đương nhiên không nói.

Dĩ Thâm vốn định đến lúc rồi về, ai ngờ không thể nào thoát ra được. Đầu tiên là cùng mọi người đến chào các giáo sư cũ, sau đó là cuộc giao lưu thân mật giữa học sinh các khóa, ra khỏi hội trường đã hơn năm giờ chiều. Viêm hô to:

– Đã đặt tiệc ở khách sạn Tân Giang, mời tất cả mọi người vui.

Tân Giang là khách sạn năm sao duy nhất ở khu vực đó, xem ra ông bạn Viêm này chi hơi mạnh tay.

Dĩ Thâm mượn điện thoại Hướng Hằng gọi cho Mặc Sênh.

Thực ra Mặc Sênh không có kế hoạch chụp ảnh, lúc đi chỉ mang theo máy ảnh như một thói quen. Dĩ Thâm đến khoa luật của anh ấy, mình cũng đến khoa của mình. Ngày đó điểm thi của Mặc Sênh chỉ vừa đủ điểm đỗ, nên phân công vào khoa Hóa là khoa chẳng có tiền đồ gì theo quan niệm của sinh viên hồi đó. Chẳng may môn hóa lại là môn Mặc Sênh ngán nhất, chị qua được các kì thi đều do công của Dĩ Thâm.

Mặc Sênh chỉ học ở khoa Hóa hơn một năm, thời gian tự học chủ yếu lại ở khoa Luật, cho nên không có nhiều người quen. Quả nhiên đi quanh một vòng rồi mà chỉ vẫn không người quen cũ nào.

Rời khỏi khoa, chị thấy một cảnh có vẻ được, đang loay hoay lấy góc độ.

Tay vô tình chạm vào điện thoại, bất giác chị nghĩ đến Dĩ Thâm. Không biết ở bên đó anh đang làm gì?

Những ngày gần đây Mặc Sênh cảm thấy rất dễ chịu và Dĩ Thâm đột nhiên khá hẳn lên, nhất là sau khi chị đi HongKong trở về.

Cuộc sống như hiện nay dù Mặc Sênh rất hài lòng nhưng đôi khi chị vẫn cảm thấy bất yên.
Chị không hiểu lắm suy nghĩ của Dĩ Thâm. Thực ra xưa nay vẫn vậy, suy nghĩ của Dĩ Thâm không dễ nắm bắt, liệu có một ngày nào đó tất cả sẽ thay đổi?

Mặc Sênh không muốn nghĩ tiếp, chị dùng mũi giày đá viên sỏi trên đường, tự nhủ “Đã không nghĩ ra thì tốt nhất nên nghĩ đơn giản đi vậy”.

Hội trường hôm nay đông vui chưa từng có, đâu đâu cũng đông nghẹt học sinh các thế hệ, có những cô cậu sinh viên trẻ măng vừa mới ra trường, có cả những người tóc đã bạc, bao nhiêu thế hệ học sinh đã trưởng thành từ ngôi trường này.

Đang đi, chị bị một chàng trai trang trọng trong bộ comple chỉnh tề ngăn lại hỏi:

– Này bạn ơi, bạn có biết Ưng Quân đang diễn thuyết ở đâu không?

Đang suy nghĩ miên man bị hỏi bất ngờ, Mặc Sênh hơi ngẩn người trong giây lát, dường như không hiểu câu hỏi.

“Ưng Quân ư? Mình có nghe nhầm không?”

– Bạn hỏi ai cơ? – Mặc Sênh hỏi lại vẻ băn khoăn.

– Ưng Quân kì tích mạng của Trung Quốc, tổng giám đốc mạng SOSO. Anh ấy đang diễn thuyết ở đâu?

Chàng trai thấy vẻ ngây ngô của Mặc Sênh không hỏi nữa, quay sang hỏi một cô gái vừa đi đến:

– Bạn ơi, xin hỏi Ưng Quân đang diễn thuyết ở đâu?

– Ở giảng đường số một, sao bạn đến muộn thế, buổi diễn thuyết từ hai rưỡi đến bốn rưỡi, bây giờ đã bắt đầu khá lâu rồi, chắc chắn không còn chỗ đâu – Nói vậy nhưng cô ta vẫn chỉ đường.
Chàng trai cảm ơn, rảo bước về phía giảng đường số một.

Mặc Sênh đứng nguyên chỗ cũ, phải một lát sau chị mới giải mã được thông tin này.

Ưng Quân.

Anh ấy đã về nước.

Bây giờ đang có mặt tại trường này.

Giảng đường có sức chứa cả nghìn người đã chật như nêm, các cửa ra vào đều bị bít chặt, may nhà trường tính tới tình huống đó, cho nên đặt một màn hình lớn bên ngoài để cho những người không vào được hội trường có thể trực tiếp theo dõi buổi nói chuyện của nhân vật nổi tiếng.

Mặc Sênh chen vào đám đông, ngửa cổ nhìn người đàn ông trên màn hình, đúng là anh ấy: tự tin, đĩnh đạc, vầng trán rộng thông minh, cặp lông mày cương nghị, những đường nét trên khuôn mặt hơi thiếu sự mềm mại, đôi mắt điềm tĩnh với cái nhìn sắc lạnh đánh dấu một cuộc đời không suôn sẻ, nếu không cười dễ khiến người khác e ngại khó tiếp cận.

Đó chính là Ưng Quân.

Gương mặt mới trong làng mạng thế giới, tay trắng lập nghiệp từ thung lũng Silicon.

Triệu phú mới nổi.

Chồng trước của chị trên danh nghĩa… Có lẽ, cũng là trên thực tế.

Chuyên đề Ưng Quân diễn thuyết rất bình thường, đó là “Sự phát triển và những dự đoán về chuyên ngành IT ở Trung Quốc”, nhưng do góc nhìn độc đáo, phân tích có sức thuyết phục, nhất là quá trình lập nghiệp và thành công của bản thân anh khiến cho diễn giải của anh trở nên khác thường. Do vốn xuất thân từ khoa học tự nhiên, Ưng Quân hết sức chú ý đến căn cứ thực tiễn, trong bài nói của anh tương lai của IT không phải là quá xa vời, mà những dự đoán logic dựa trên cơ sở khả thi, đầy sức thuyết phục. Bản thân quá trình phấn đấu vươn lên và những gì anh đạt được ở thung lũng Silicon, trung tâm khoa học kỹ thuật cạnh tranh gay gắt nhất thế giới khiến người nghe rất cảm kích. Riêng vẻ đẹp của anh tạo nên ấn tượng đặc biết đối với thính giả.

Ít nhất là đối với đám nữ sinh bên ngoài hội trường nơi Mặc Sênh đứng, họ bàn tán sôi nổi về tài năng và sức hấp dẫn của diễn giả…

– Này, ai bảo anh ấy già, chắc chắn khoảng ba nhăm ba sáu thôi, đang ở thời kì phong độ nhất.

– Giá mà mình có ông chồng như thế nhỉ?

– Cậu nên lấy từ khi anh ấy chưa phát tài, còn bây giờ thì muộn rồi.

– Ồ, các bạn chưa nghe à? Hồi còn học ở trường mình, bạn gái anh ta là hoa khôi của khoa chúng ta hồi đó.

Câu nói lập tức thu hút sự chú ý của những người xung quanh đang im lặng nghe.

– Các bạn ở khoa nào? – Một chàng trai hỏi.

– Khoa ngoại ngữ.

– Vậy bây giờ thì sao? Họ còn chung sống với nhau không? – Một cô gái hiếu kì quá không kiềm được vội hỏi.

– Mình cũng nghe vậy thôi, chưa chắc đó là sự thật – Cô gái lại tiếp – Nghe nói hồi học đại học Ưng Quân nhà rất nghèo, nhưng anh ấy học rất giỏi, về sau theo đuổi hoa khôi của chúng ta, nghe nói tình cảm rất tốt, đáng tiếc là khi tốt nghiệp cô hoa khôi muốn được ở lại trường đã lấy con trai của ông trưởng khoa, anh ấy buồn quá bỏ công việc ở viện nghiên cứu đi ra nước ngoài.

– À, hóa ra là con dâu của trưởng khoa, có phải chính là cô giáo dạy môn văn học sử ở khoa chúng ra không, nghe nói cô ấy đã ly hôn rồi mà?

– Trời ơi, thật thế ư? Không biết bây giờ cô ấy có hối hận không?

– Ai biết được – Cô gái nhún vai – Chuyện này tôi nghe một trợ giáo kể, có vẻ đáng tin lắm.

Tiếng bàn tán vẫn sôi nổi, quá khứ và đời tư của những người nổi tiếng luôn là đề tài hấp dẫn mọi người.

Mặc Sênh mím môi, ngước nhìn người đàn ông lịch lãm trên màn hình vô tuyến.

Ưng Quân rất ít khi nói với chị những chuyện quá khứ, có lẽ hồi đó chị mới 22, 23 tuổi, trong con mắt của người đàn ông đã qua tuổi nhi lập, chị vẫn còn là một cô bé.

Chỉ có một lần, Ưng Quân buột miệng nói:

– Trước đây, ở trường cũ anh có một cô bạn gái rất thông minh, rất đẹp… – Anh chỉ nói có vậy, giọng đầy nuối tiếc.

Lúc đó Mặc Sênh không hiểu nguyên do, chị lập tức trả miếng:

– Bạn trai của em cũng rất tuyệt vời.

– Thế ư? – Ưng Quân cười – Vậy bạn trai của em không may mắn bằng anh rồi.

Đến bây giờ Mặc Sênh vẫn nhớ rõ ánh mắt của Ưng Quân lúc đó. Mâu thuẫn và kiêu ngạo đan xen nơi đáy mắt thường ngày vốn điềm tĩnh của anh.

Những năm đó không thấy người phụ nữ nào bên cạnh anh. Có lẽ anh ấy cũng như mình, không thể nào quên được quá khứ. Lúc đó Mặc Sênh đã nghĩ như vậy.

Chẳng mấy chốc buổi diễn thuyết sắp đến lúc kết thúc, người chủ trì đứng lên nói:

– Nếu buổi nói chuyện kết thúc ở đây, mọi người có gì nuối tiếc, có gì chưa thỏa mãn?

Nhiều tiếng ồn ào:

– Có.

– Cho nên sau đây sẽ là đối thoại tự do, thời gian là nửa giờ đồng hồ, hãy tranh thủ thời gian. Xin mời.

Không khí trong hội trường sôi nổi hẳn lên, có vài sinh viên đứng lên đặt câu hỏi cho diễn giả. Hỏi đáp tự do thể hiện năng lực tư duy và khả năng phản ứng của diễn giả, về mặt này rõ ràng Ưng Quân tỏ ra rất xuất sắc, những câu trả lời thông minh, hài hước khiến khán giả vỗ tay nhiệt liệt.

Buổi diễn giảng hôm nay, về mặt nào Ưng Quân cũng xứng danh Niềm tự hào của trường.

– Trời ơi, sao mấy câu hỏi vô duyên thế!

Mấy câu hỏi liên tiếp đều thuộc lĩnh vực chuyên môn, bắt đầu khiến các khán giả nữ phát ngán, họ chẳng có hứng thú nào với cái máy tính.

Vậy là phần nêu câu hỏi rơi vào tay các nữ sinh.

Một nữ sinh viên đứng lên hắng giọng:

– Thưa ông Ưng Quân, tôi phải nó trước câu hỏi này không phải của tôi mà của một bạn gái đứng bên ngoài chuyển đến cho tôi, tôi bảo nếu tôi giúp được cô ta, cô ta sẽ mời tôi đi ăn tối, cho nên để tôi được ăn bữa tối miến phí, rất mong ông vui lòng trả lời.

– Đương nhiên – Bằng một cử chỉ tao nhã Ưng Quân giơ tay ra hiệu – Xin mời.

– Câu hỏi thế này ạ – Cô gái dừng lại, nhìn quanh, đợi hội trường im lặng, mới nói to – Xin hỏi ông đã kết hôn chưa, chúng tôi có còn cơ hội hay không?

Cả hội trường ào lên như vỡ chợ, tiếng huýt sáo của các chàng trai nổi lên từ phía sau, cổ vũ sự mạnh dạn của các bạn nữ.

Tuy nhiên, trong bầu không khí vui vẻ có phần thoải mái với một câu hỏi hoàn toàn mang tính chất hài hước như vậy lại khiến người đàn ông trở nên lúng túng.

Thái độ vẫn bình thản, nhưng hình như suy nghĩ đã rời khỏi anh lang thang đến một thế giới khác, trong một thoáng Ưng Quân dường như quên hẳn công chúng phía dưới. Qua màn hình, thậm chí có thể nhìn thấy ánh mắt ảm đạm không thể che giấu của anh.

Hội trường dần dần im ắng trở lại, biểu diễn bất thường của diễn giả không khỏi khiến mọi người e ngại, bởi lẽ ai cũng nghĩ nghe được một câu trả lời hài hước thú vị.

Cô gái vừa nêu câu hỏi cảm thấy bắt đầu lo lắng.

Người chủ trì cảm thấy câu hỏi đụng chạm đến lĩnh vực quá riêng tư của diễn giả, sẽ khiến diễn giả khó xử, vội đứng lên nói chữa:

– Các bạn không nên đưa ra các câu hỏi quá ư nhạy cảm.

Câu nói không nhận được sự ủng hộ của mọi người. Có ai đó cười nhạt. Rõ ràng họ hi vọng thái độ khác của người chủ trì.

Người trợ lí đứng bên cạnh nói gì đó với Ưng Quân, anh giơ tay ra hiệu cho người chủ trì:

– Không sao, tôi chỉ đột nhiên nghĩ đến người vợ của tôi, đã khá lâu rồi tôi không gặp cô ây.

Tiếng bàn tán bên dưới lại nổi lên, Ưng Quân hiểu, anh nói rành rọt:

– Đương nhiên tôi đã kết hôn. Dù sao cũng rất cảm ơn sự quan tâm của bạn.

Người đông như vậy nhưng có lẽ chỉ có một mình Mặc Sênh hiểu ý nghĩa thực sự của câu trả lời của diễn giả.

Đã kết hôn!

Mặc Sênh cũng nói với Dĩ Thâm như vậy.

Đã kết hôn, nhưng chỉ trên danh nghĩa.

Hình ảnh cuối cùng trên màn hình là cảnh Ưng Quân bị sinh viên vây kín. Sau đó chuyển sang chiếu phim tư liệu lịch sử về một trăm năm của trường.

Những người tụ tập bên ngoài hội trưởng dần dần giải tán, Mặc Sênh theo chân mọi người rời khỏi vị trí. Bỗng nhiên chị nhớ lại cảnh tượng lúc chị rời nước Mỹ, cảnh Ưng Quân đưa chị ra sân bay, lời nói cuối cùng của anh lúc tiễn chị vào phòng cách ly:

– Nếu em không trở lại nước Mỹ, chúng ta tạm thời không liên hệ với nhau.

Nếu…

Nếu không xảy ra nhiều chuyện như vậy.

Ngực nặng trĩu, đầu choáng váng, bước chân chơi vơi, Mặc Sênh không biết mình đang ở chỗ nào.

Trong ánh nắng yếu ớt của một chiều cuối đông, những gì bị chôn vùi bao lâu bỗng dưng trỗi dậy do sự xuất hiện của Ưng Quân, từng cảnh, từng cảnh như cơn ác mộng. Mới đặt chân lên đất Mỹ, tất cả đều lạ lẫm, ngôn ngữ không thạo thường bị chế nhạo, nhưng vẫn phải quen, hai tháng sau xem báo biết tin về tội lỗi và cái chết của cha khiến Mặc Sênh hoàn toàn suy sụp.

Tình cảnh lúc đó giống như tấm lưới bủa vây không sao thoát ra được, vô cùng tuyệt vọng.

“Hai con hổ, hai con hổ, chạy rất nhanh… chạy rất nhanh…”

Bài hát Hai con hổ phát ra từ điện thoại của di động đưa Mặc Sênh trở về thực tại.

Bản nhạc của bài hát dành cho trẻ em này Mặc Sênh đã chọn đưa vào điện thoại di động của Dĩ Thâm khi anh bận rộn công việc còn chị chơi trò chơi với cái máy điện thoại của anh. Khi có tiếng nhạc Dĩ Thâm hơi cau mày nhưng vẫn để nguyên.

Nhạc chuông vang lên lần thứ hai Mặc Sênh mới nghe máy.

– Mặc Sênh

Trong máy là giọng nói trầm ấm quen thuộc của Dĩ Thâm, không hiểu tại sao Mặc Sênh cảm thấy xúc động, như có luồng gió ấm thổi vào làm cho thế giới của chị trở nên an toàn bình yên. Mắt chị mờ đi.

– Dĩ Thâm, em rất nhớ anh…

Mặc Sênh tưởng nghe thấy mình nói, hoặc là, hoặc là con người khác của mình, con người nơi đất khách đang nói với Dĩ Thâm.

– Em nhớ anh! Dĩ Thâm, anh biết không? Em từng đứng một mình trên con phố xa lạ ở một đất nước xa lạ, những con người với màu da khác lạ lướt qua trước mắt, ngay một dáng người giống anh cũng không nhìn thấy. Bây giờ cuối cùng đã có thể nói với anh, em rất nhớ anh… – Giọt nước mắt không kìm chế được lăn trên má.

Điện thoại đột nhiên lắng lại.

Chỉ có hơi thở…, và tiếng còi xe xa xăm.

Sau đó là giọng nói ồm ồm của Viêm:

– Dĩ Thâm, đi đứng kiểu gì vậy, sao lại đứng giữa đường!

Dĩ Thâm giật mình, sực tỉnh:

– Biết rồi…

Chàng luật sư ngập ngừng một lúc hỏi:

– Em đang ở đâu?

Mặc Sênh nhìn xung quanh:

– Em không biết

Sau khi buổi diễn thuyết kết thúc, chị đi theo dòng người ra đường lớn, quả là không biết mình đang ở đâu.

– Lạc đường ư? Hèn nào – Tiếng Dĩ Thâm khàn đặc – Thôi được rồi, em đến khách sạn Tân Giang đối diện cổng phía bắc của trường, bọn anh đợi em ở cổng khách sạn.

Khách sạn Tân Giang.

Mấy cái bàn Viêm đặt trước không hiểu tại sao bị người khác chiếm mất, chủ khách sạn rối rít xin lỗi, hứa lập tức sẽ bố trí chỗ ngồi, cả hội cũng chẳng mấy quan tâm, họ nhanh chóng tìm thấy mấy cái ghế trống ngồi tán chuyện và đợi.

Ngoài Tố Mẫn còn có thêm mấy người bạn quen. Ra trường mỗi người đi mỗi nơi bao nhiêu năm mới gặp lại không thiếu chuyện để nói.

Tố Mẫn nhân cơ hội gọi cô giáo trẻ mới về khoa giới thiệu cho Dĩ Thâm, mặc dù nhân vật nam chính hình như có chuyện gì lo lắng tinh thần bất ổn. Nhưng thấy cô giáo trẻ thỉnh thoảng liếc nhìn về phía anh ta với ánh mắt đặc biệt, Tố Mẫn thầm đắc ý, phen này chắc chắn thành công.

Đang nói chuyện, Hướng Hằng ngồi cạnh cửa sổ đột nhiên đứng lên, nhìn ra ngoài. Dĩ Thâm ngồi đối diện bất giác quay đầu lại, đúng lúc đó một chiếc xe tải lướt qua sát Mặc Sênh, Mặc Sênh hoảng hốt chạy né sang bên đường, mặt tái nhợt.

Hướng Hằng chưa hết bàng hoàng nói to:

– Dĩ Thâm, cô vợ cậu thật đáng sợ, vừa rồi qua đường đầu óc để ở đâu, đèn đỏ vẫn lao sang…
Hướng Hằng chưa nói hết, Dĩ Thâm tái mặt đứng dậy đi ra ngoài.

Tố Mẫn không nhìn rõ cô gái đứng bên đường nhưng nghe Hướng Hằng nói vậy trố mắt quay đầu hỏi Viêm:

– Vợ ư? Thế là thế nào?

Viêm cười hì hì:

– Vợ là vợ, đâu phải là bạn gái!

Cô giáo trẻ nghi hoặc nhìn Tố Mẫn, hàm ý của ánh mắt rất hiển nhiên “Chị định giới thiệu cho tôi người đã có vợ?”

Tố Mẫn sa sầm mặt, quay sang lườm Viêm.

Dĩ Thâm nắm tay Mặc Sênh lôi đi, vừa qua đường đã buông tay, hai người dừng lại cạnh bồn hoa. Nhìn vẻ giận dữ của Dĩ Thâm và dáng vẻ tội nghiệp như đứa trẻ bị phạt của Mặc Sênh, ai cũng đoán có lẽ Dĩ Thâm đang mắng cô vợ lơ đãng của mình.

– Thật thú vị! – Hướng Hằng bất giác mỉm cười. Lâu lắm không nhìn thấy cảnh này. Dĩ Thâm lúc học đại học có vẻ già dặn trước tuổi, luôn điềm đạm, rất ít khi nổi nóng người khác, chỉ có với Mặc Sênh hễ làm việc gì khiến Dĩ Thâm không hài lòng anh ta thường quở trách rất gay gắt.

– Vẫn là cô ta – Mẫn lắc đầu, không biết có nên mừng cho cậu em này không – Năm xưa trường này có bao nhiêu giai nhân mê cậu ta, vậy mà cậu ta lại thích một cô sinh viên khoa khác. Lúc đó mình đã nói với cậu ta, yêu người khoa khác chẳng sao, nhưng cũng nên chọn hoa khôi, như vậy mới xứng danh hoàng tử khoa luật, vậy mà cậu ta lại chọn một cô gái mọi mặt chẳng có gì đặc biệt.

Năm xưa khi Mặc Sênh theo đuổi Hà Dĩ Thâm, dân khoa luật đều rất hiếu kì muốn biết kết cục. Không ai nghĩ Dĩ Thâm yêu cô gái đó, nhưng thực tế cậu ta đã từ chối biết bao nhiêu người đẹp có điều kiện tốt hơn nhiều. Cho nên Dĩ Thâm đưa Mặc Sênh lên lớp dự học không ít người trố mắt ngạc nhiên, có lẽ nhiều người đẹp cũng thầm hối hận, tự trách mình không đủ kiên nhẫn, nếu không đã có thể có được anh chàng đẹp trai học giỏi này. Sau này Mặc Sênh đi Mỹ, Hà Dĩ Thâm lại độc thân, có bao nhiêu người đẹp đeo bám càng quyết liệt hơn Mặc Sênh nhưng đều thất bại, không phải họ không đủ kiên nhẫn, cơ bản là Hà Dĩ Thâm ngay lập tức tìm cách chấm dứt sự đeo bám của họ.

Một lần Tố Mẫn không nén nổi, bật hỏi:

– Cậu ghét người ta theo đuổi cậu? Thế ngày trước Mặc Sênh cũng thế sao cậu không ghét?
Vừa nói xong Tố Mẫn đã thấy hối hận, biết ngay câu hỏi quá vô duyên, mỉm cười bỏ đi, bụng nghĩ đằng nào Dĩ Thâm cũng không trả lời.

– Chuyện đó khác! – Lúc đó Dĩ Thâm đã trả lời như vậy, chỉ vẻn vẹn ba chữ, thái độ dửng dưng.
Tố Mẫn không sao nghĩ ra khác ở chỗ nào, có lẽ là cậu ta cho Mặc Sênh cơ hội theo đuổi, nhưng không cho người khác cơ hội đó.

Viêm khi đó cũng có mặt, nghe câu hỏi của Tố Mẫn, xen vào một câu giải thích có vẻ triết lý:

– Chuyện tình yêu cũng giống như uống nước, nóng lạnh thế nào chỉ có người trong cuộc biết, cô quan tâm làm gì?

Mọi người đang nói chuyện thì Dĩ Thâm và Mặc Sênh bước vào. Mặt Dĩ Thâm vẫn cáu kỉnh, Mặc Sênh có lẽ do bị mắng vẫn chưa hết ấm ức nên khi chào mọi người cũng không nhiệt tình cho lắm, giọng nói rất nhỏ.

Mặc Sênh từng là khách thường xuyên của khoa luật, nên cũng biết Tố Mẫn, nhìn Tố Mẫn chị gật đầu cố mỉm cười:

– Chào chị.

Tố Mẫn miễn cưỡng gật đầu, vừa định nói thì bị chặn bởi một người đàn ông vừa ngạc nhiên vừa phấn khởi:

– Mrs In!

Giọng nói oang oang và nhiệt tình thái quá của người nói khiến căn phòng ồn ào hơi lắng lại, mọi người buồn cười bởi cách phát âm tiếng Anh không chuẩn của chủ nhân có vẻ rất thích sử dụng, tuy nhiên người đàn ông dường như không để ý đến người xung quanh, ông ta vui vẻ đi ngang qua phòng lớn đến trước mặt Mặc Sênh.

– Mrs In, Ưng phu nhân – Người đàn ông vẫn nhiệt tình, chăm chú nhìn mặt Mặc Sênh – Không ngoài gặp bà ở đây, bà cũng về nước với ông Ưng phải không? Tôi là Lâm Tường Hòa chủ tịch hội đồng quan trị công ty Đại Thương, chắc bà còn nhớ, hà hà… năm ngoái ở Mỹ tôi hân hạnh được bà và ông nhà tiếp đón trọng thị, lần này về nước sao ông bà không dành cho tôi vinh dự được tiếp đãi các vị?

Mặc Sênh đứng như trời trồng, người lạnh toát.

Người đàn ông to béo đang phát tài này chị vẫn nhớ, ông ta có quan hệ làm ăn với công ty của Ưng Quân, năm ngoái khi ông ta đến Mỹ, Ưng Quân mở tiệc chiêu đãi ông ta và vợ.

Nhưng tại sao lại gặp ở đây?

Thời điểm xấu nhất, trong một hoàn cảnh xấu nhất.

Mặc Sênh cảm nhận ánh mắt nghi ngờ của Viêm và mọi người hướng vào mình, chị không đủ dũng khí để nhìn Dĩ Thâm.

Chẳng lẽ hạnh phúc vừa có được, đã lập tức tiêu tan?

Cảm giác sợ hãi lan ra từng điểm trên cơ thể chị. Nhưng đột nhiên một bàn tay ấm áp mạnh mẽ nắm chặt bán tay lạnh toát run rẩy của chị.

Bàn tay này mới nãy còn đầy tức giận nắm tay chị kéo qua đường, nhưng giờ đây nó tràn đầy sức mạnh khiến chị yên lòng, bàn tay đó nắm chặt tay chị.

Mặc Sênh từ từ quay đầu lại, Dĩ Thâm đang nhìn chị, một sự bình thản đau đớn trong đáy mắt anh.

“Anh ấy… đã đoán ra?”

Quả nhiên.

Mặc Sênh nghe tiếng Dĩ Thâm chậm rãi lạnh lùng:

– Rất xin lỗi, cô ấy không còn là…

– Ông nhận lầm người rồi.

Bị Mặc Sênh ngắt lời, Dĩ Thâm dừng lại, quay sang chị ánh mắt băn khoăn.

Mặc Sênh nhẹ nhàng thoát khỏi tay Dĩ Thâm, nhìn thẳng vào mắt ông Lâm Tường Hòa, nhắc lại giọng cương quyết:

– Ông nhận lầm người rồi.

Chính chị cũng không ngờ chị có thể bình tĩnh đến thế. Chị biết sớm muộn gì cũng phải đối diện với cuộc hôn nhân này, nhưng tuyệt đối không phải vào lúc này, không phải trước mặt Dĩ Thâm và bạn bè của anh. Dù Dĩ Thâm chịu đựng được chị cũng không muốn anh bị người ta chỉ trỏ bàn tán về quá khứ của chị. Dĩ Thâm vốn là con người rất tự trọng.

– Nhận nhầm ư? Sao có thể? Ha ha… bà Ưng bà không đùa đấy chứ? – Lâm Tường Hòa có vẻ bối rối nhưng vẫn không tin ông ta có thể nhầm.

Đang dùng dằng thì phòng khách của khách sạn lại mở.

Lời chào trịnh trọng của đội ngũ nhân viên:

– Hoan nghênh quí khách!

Lại thu hút sự chú ý của mọi người trong phòng.

Được một đám đông tháp tùng, một người đàn ông cao lớn đĩnh đạt bước vào, bộ comple sang trọng vắt tay, bước chân mau lẹ, phong thái đường hoàng, ánh đèn rực rỡ trong phòng càng làm tôn vẻ đẹp, sự tự tin của một người thành đạt.

Tố Mẫn nhận ra ông hiệu trưởng trong đám người mới vào, bất giác chăm chú nhìn người đàn ông đi giữa, không biết ông ta là ai mà ông hiệu trưởng có thái độ trân trọng thế.

Chính lúc đó Lâm Tường Hòa reo lên, vẫy tay về phía đám người vừa mới vào:

– Tổng giám đốc Ưng, bà Ưng ở đây!

Câu nói Tổng giám đốc Ưng lập tức khiến Tố Mẫn nhớ ra một cái tên Ưng Quân, tổng giám đốc SOSO người đã tặng trường cũ một tòa nhà.

Sau tiếng gọi của Lâm Tường Hòa, Ưng Quân đứng lại quay đầu về phía người vừa gọi, đám người đi cùng cũng đứng lại.

Ưng Quân thoáng ngập ngừng, cặp lông mày lưỡi mác nhíu lại, rồi lạ giãn ra, anh quả quyết đi về phía Lâm Tường Hòa.

Hình như không thấy Mặc Sênh khi đó đang đứng sững người không có phản ứng gì, Ưng Quân lướt qua Mặc Sênh đến bên Lâm Tường Hòa nói rất lịch sự:

– Thì ra là chủ tịch Lâm, đang định ngày mai đến thăm ông, không ngờ gặp ở đây.

Lâm Tường Hòa ngạc nhiên xen lẫn phấn khởi nói:

– Không dám, không dám, cảm ơn giám đốc Ưng Quân chiếu cố, vậy mà vừa rồi Ưng phu nhân lại bảo tôi nhận nhầm người – Ông ta chỉ Mặc Sênh đứng bên.

Ưng Quân liếc nhìn Mặc Sênh, mỉm cười:

– Hơi giống. Nhưng vợ tôi đang đi nghỉ ở Thụy Sỹ, mắt của chủ tịch Lâm có phải có vấn đề không?

– Thật thế sao? – Lâm Tường Hòa nhìn Mặc Sênh đầy nghi hoặc, miệng lắp bắp: – Đúng thế, đúng thế, bây giờ tôi mới thấy là không giống lắm – Nói đoạn, cúi gập người về phía Mặc Sênh – Xin lỗi. Tôi nhầm, xin lỗi, thật đáng tiếc.

Mặc Sênh bối rối lắc đầu.

– May mắn gặp nhau ở đây, nếu chủ tịch Lâm không ngại, xin mời dùng bữa với chúng tôi.

– Đương nhiên, đương nhiên.

Sau đó hai người sánh vai nhau đi ra.

Mặc Sênh ngẩng đầu, mắt tối sầm, Dĩ Thâm nhìn theo hai người đàn ông. Cảm thấy ánh mắt bất an của Mặc Sênh, Dĩ Thâm nghiêng đầu về phía chị, giọng nói dịu dàng pha chút bông đùa nhưng vẫn nghiêm túc.

– Nghĩ đi, xem về nhà viết bản kiểm điểm thế nào.

Mặc Sênh ngây người nhìn anh, cúi đầu không nói.

Dĩ Thâm đón điếu thuốc từ tay Viêm, lại quay sang Mặc Sênh:

– Sao lại qua đường kiểu đó, đã nhắc rồi sao vẫn quên?

Ưng Quân và những người cùng đi rẽ sang hành lang bên trái, đúng lúc sắp khuất sau bức tường anh bất chợt quay đầu nhìn về phía Mặc Sênh, cùng lúc Dĩ Thâm ngước nhìn. Ánh mắt hai người đàn ông gặp nhau.

Sự việc này càng khiến những người trong nhóm Dĩ Thâm cảm thấy hình như có gì uẩn khúc trong quan hệ của Mặc Sênh và người đàn ông vốn là cựu sinh viên của trường, giờ đang nổi tiếng bởi sự thành đạt và món tiền khổng lồ ủng hộ trường cũ, nhưng thấy Dĩ Thâm hoàn toàn bình thản như không có chuyện gì, nên cũng không quan tâm nữa bắt đầu chuyện trò sôi nổi. Họ đều biết Ưng Quân và sự thành đạt của anh trên đất Mỹ, cảm thấy Mặc Sênh và anh ta có khoảng cách, nếu họ đúng là vợ chồng mới là chuyện lạ.

Khách sạn đã tìm được bàn cho nhóm, trưởng ban lễ tân của khách sạn rối rít xin lỗi, ngỏ ý để tạ lỗi họ sẽ giảm giá mười phần trăm.

– Vậy là tiết kiệm được mấy trăm – Viêm phấn khởi cười hà hà.

Không khí trên bàn tiệc đặc biệt sôi nổi, mọi người đua nhau nhắc lại chuyện xưa. Mặc Sênh tâm trạng nặng nề, mọi người xung quanh ai nấy đều vui vẻ nhưng chị không sao cười được. Có người thậm chí còn nhắc chuyện Mặc Sênh trả lời câu hỏi của giáo sư Chu trong giờ giảng pháp luật.

Mặc Sênh lúng túng hỏi nhỏ Dĩ Thâm:

– Sao họ biết, họ đâu cùng khóa với anh.

Dĩ Thâm mỉm cười:

– Em không biết em rất nổi tiếng ở khoa anh sao?

Số là, giáo sư Chu khi lên lớp cho các khóa sau thường nhắc lại chuyện đó, ông kể khóa trước có một cô gai theo người yêu lên lớp nghe giảng, bị giáo sư gọi trả lời câu hỏi, kết quả là… Giáo sư kể rất sinh động hấp dẫn làm sinh viên được trận cười thoải mái.

Về sau thậm chí có thầy giáo vốn không quen Dĩ Thâm lắm đã hỏi anh với vẻ thân mật:

– Cậu chính là bạn trai của cô gái mà giáo sư Chu hay nhắc đến phải không? Sao không thấy cô ta nhỉ?

Lúc đó Mặc Sênh đã không còn ở trường nữa.

Dĩ Thâm bị Viêm chuốc mấy chén đã vào nhà vệ sinh.

Khi đẩy cửa nhà vệ sinh bước vào, bên trong đã có người.

Một người đàn ông đứng trước bồn rửa tay, khi Dĩ Thâm bước vào, anh ta quay đầu lại, đứng thẳng người.

Dĩ Thâm dừng chân bắt gặp ánh mắt người đàn ông trong gương – Ưng Quân.

Trong một thoáng bầu không khí im lặng bao trùm lên hai người.

– Hà Dĩ Thâm – Lát sau Ưng Quân lên tiếng trước – Đã sớm nghe đại danh.

– Không dám – Dĩ Thâm nhìn thẳng Ưng Quân:

– Ưng tiên sinh mới vang danh bốn biển.

– Sao anh không hỏi vì sao tôi biết tên anh? – Ưng Quân tắt vòi nước, quay người đối diện với Dĩ Thâm, ánh mắt dịu dàng như mắt nai hoàn toàn không phù hợp với hình ảnh trang nghiêm của anh ta.

Ưng Quân nói:

– Vợ trước của tôi đã tìm ra cái tên đó bằng công cụ tìm kiếm dữ liệu do tôi sáng chế.

***

Trở về nhà đêm đã khuya.

Mặc Sênh bị Viêm và Tố Mẫn chuốc rượu, khi ra khỏi khách sạn đã dựa hẳn vào người Dĩ Thâm, vừa ngồi lên xe đã ngủ thiếp.

Dĩ Thâm bế vợ vào phòng ngủ, đặt lên giường, Mặc Sênh tự động chui vào chăn, nằm co người ngủ. Có lẽ do say rượu, khuôn mặt Mặc Sênh đỏ hồng, hàng mi dài rủ xuống ngoan ngoãn như một đứa trẻ.

Dĩ Thâm ngắm nghía hồi lâu, đoạn cúi xuống hôn vào trán chị.

– Anh ta cũng từng hôn em thế này phải không? – Giọng khàn đặc, Dĩ Thâm bộc lộ nỗi khổ trong lòng

Nỗi khổ chất chứa trong đáy mắt mà khi Mặc Sênh thức giấc anh không muốn cho chị thấy.
Dĩ Thâm lại cúi xuống, kề mặt sát mặt Mặc Sênh, hơi thở hai người quyện vào nhau.

Anh ta cũng từng ở khoảng cách gần em như thế này?

Anh ta cũng từng…

Dĩ Thâm không cho phép mình tiếp tục tưởng tượng nữa.

Chỉ có điều, anh cứ tưởng như thế, trong khi anh cô đơn trong thế giới nà, còn cô ấy ở một thế giới khác. Có một ngày cô ấy sẽ trở về, hoặc có một ngày anh không chờ được sẽ đi tìm cô…
Trên thực tế, từ đầu năm anh đã bắt đầu lập kế hoạch ra nước ngoài, mặc dù vẫn biết biển người mênh mông…

Không lâu sau cô ấy trở về.

Và nhìn anh với ánh mắt xa lạ.

Và nói với anh cô ấy đã kết hôn.

Nếu có một người làm cho Mặc Sênh không cô đơn anh phải vui mừng mới đúng, không phải thế sao?

Nhưng Dĩ Thâm đau buồn nhận ra anh không phải như vậy.

Anh rất để tâm.

Để tâm đến sự mất mát trong thế giới tinh thần.

Mặc Sênh vẫn thở nhẹ nhàng đều đặn.

Dĩ Thâm nhẹ nhàng đắp chăn cho chị, đứng dậy đóng cửa đi.

***

Đêm tháng mười một tiết trời rất lạnh, người đi lại trên con đường đông đúc nhất thành phố đã thưa dần.

Ưng Quân ngồi bên cái bàn cạnh cửa sổ một quán trà mở cửa suốt đêm, từ cửa sổ anh quan sát người đàn ông đang đi đến, màn đêm phần nào che mất vẻ tuấn tú, nhưng không hề giảm phần khí chất khác thường của người đó. Ưng Quân vẫn biết người đàn ông đó khiến Mặc Sênh lưu luyến như vậy nhất định là người ưu tú, nhưng con người Hà Dĩ Thâm thực sự ngoài sức tưởng tượng của anh.

Người đàn ông như vậy, khi còn ở trường đại học chắc chắn nổi bật. hồi đó làm thế nào Mặc Sênh có được anh ta?

“Nếu mình cùng thời với anh ta, ai thắng ai thua?”, Ưng Quân thầm nghĩ trong khi ngồi đợi Hà Dĩ Thâm?

Nếu như vậy, biết đâu mình gặp Mặc Sênh trước, có lẽ mọi chuyện sẽ khác hẳn.

Nhưng cứ coi như mình gặp Mặc Sênh trước, con người kiêu ngạo như mình lúc đó chưa chắc đã để ý‎ đến cô ta.

Cơ duyên đúng là kì diệu.

Trong khi Ưng Quân suy nghĩ miên man, Dĩ Thâm đã ngồi trước mặt anh.

– Tôi tưởng anh sẽ đến muộn.

– Xưa nay tôi luôn đúng giờ – Dĩ Thâm bình thản nói, vừa lật giở cuốn thực đơn – Cà phê – Anh nói và trả cuốn thực đơn lại cho người phục vụ.

Ưng Quân nhìn thẳng vào người đối diện:

– Phải làm thế nào anh mới chịu từ bỏ?

Cách vào đề mang tính chất khiêu khích như vậy, không làm cho Dĩ Thâm mất bình tĩnh như Ưng Quân tưởng. Dĩ Thâm nhìn đối phương:

– Ưng tiên sinh, tôi không cảm thấy vấn đề này có bất kì ‎ý nghĩa thực tế nào.

– Hà luật sư nói năng quả khiến người ta đau đầu – Ưng Quân cười gượng ngả người vòa thành ghế, hai bàn tay đan vào nhau – Mặc Sênh hầu như không nói gì về tôi với anh – Ưng Quân khẳng định, anh vẫn nhớ cảnh tượng diễn ra ở khách sạn Tân Giang lúc chiều.

Đúng là không nói nhiều. Đầu tiên do anh không cho chị nói, về sau chính Mặc Sênh không muốn nhắc đến.

Bản thân Ưng Quân có vẻ muốn gác vấn đề sang một bên vô thời hạn. Điều này thực ra không phù hợp với tính cách của anh, nhưng Mặc Sênh luôn là một ngoại lệ. Ưng Quân cười, hồi lâu đột nhiên hỏi:

– Hà luật sư có hứng thú nghe câu chuyện của cuộc đời tôi không?

Dĩ Thâm ngẩng đầu:

– Đi đến đây đương nhiên là muốn.

Trong làn khói thuốc mờ mịt, Ưng Quân trầm ngâm:

– Câu chuyện không biết bắt đầu từ đâu….

hết chương 10