Chương 4:SỐ PHẬN

Mặc Sênh không hiểu, cái gì khiến Dĩ Thâm cũng cho là vậy?

– Đến giờ tôi vẫn hoài nghi, không biết những lời nói năm xưa của tôi có phải lý do thực sự khiến cô ra đi hay không? – Dĩ Thâm không cao giọng, nhưng từng chữ, từng chữ nặng ngàn cân, đè lên ngực chị.

“Sao anh lại nói như vậy? Sao anh có thể nói như vậy!”

Chị vẫn nhớ mồn một từng chi tiết của ngày hôm đó. Nghe Dĩ Văn nói vậy, chị lập tức đi tìm Dĩ Thâm để kiểm chứng. Dĩ Thâm không thể lừa dối chị, nếu anh thừa nhận thì có nghĩa sự thực đúng là như vậy. Chị hoàn toàn tin anh, nhưng nếu anh ấy cũng thích Dĩ Văn thì sao?

Trên đường đến chỗ Dĩ Thâm, tình huống xấu nhất mà chị có thể tưởng tượng ra chỉ là Dĩ Thâm thừa nhận anh yêu Dĩ Văn. Chị tuyệt nhiên không ngờ, đón mình lại là cái nhìn đáng sợ, ánh mắt căm hận và những lời lẽ tàn nhẫn, đau đớn như dao cứa.

– Đi đi, tôi không muốn nhìn thấy cô! Triệu Mặc Sênh, tôi muốn mình chưa bao giờ quen cô!

Khẩu khí và thái độ tuyệt tình đó, đến giờ nghĩ lại chị vẫn thấy đắng lòng. Tại sao bây giờ anh lại nói như vậy. mình, chính mình đã bỏ rơi anh sao?

– Anh có ý gì vậy? – Mặc Sênh cúi đầu nhìn đăm đăm vào đôi giày dưới chân mình, nói nhỏ.

Trong đám đông đang di chuyển, hai người dừng lại cũng ít nhiều cũng thu hút ánh mắt của những người xung quanh. Dĩ Thâm kéo chị đến một nơi yên tĩnh, buông tay chị ra, châm thuốc hút.

“Phải nói thế nào với cô ấy đây, nói sự thực ư? Không thể!”

Lát sau anh chậm rãi lên tiếng:

– Hôm đó cha em đến tìm tôi.

Liếc nhìn vẻ mặt thảng thốt của chị, khuôn mặt thanh tú của anh dần dần hiện lên nụ cười châm biếm:

– Không ngờ, đúng không? Tôi cũng không ngờ bạn gái của tôi lại là thiên kim tiểu thư của ngài thị trưởng.

Mặt Mặc Sênh trắng bệch. Thiên kim tiểu thư của ngài thị trưởng, thực là một danh xưng khôi hài.

Chị và Dĩ Thâm cùng là người thành phố Y. Hồi ấy họ còn lấy làm phấn khởi, coi điều đó là duyên trời định, trớ trêu thay bây giờ nó lại trở thành khoảng cách ngàn trùng.
Nếu anh biết chị là con gái ông thị trưởng, nhất định anh cũng biết…

Mặc Sênh do dự:

– Chuyện của cha tôi, chắc anh cũng biết…

– Tôi biết – Dĩ Thâm gật đầu – Triệu Thanh Nguyên tham ô cả vạn đồng tiền công quỹ, sự việc bại lộ, đã tự sát trong tù. Sự kiện chấn động thành phố Y một thời.

Mặc Sênh nhắm mắt:

– Thôi không nghĩ tới chuyện đó nữa. Cha tôi… đã nói gì với anh? – Mặc Sênh nói nhỏ như nói thầm, mắt không nhìn người đối diện.

Dĩ Thâm cúi đầu, những lời nói của ông Triệu Thanh Nguyên hôm đó anh vẫn nhớ rất rõ:

– Cậu là một chàng trai ưu tú. Tiểu Sênh thích cậu, tôi cũng không phản đối. Nếu cậu đồng ý, cậu có thể đi Mỹ với Tiểu Sênh, tôi sẽ giúp đỡ. Mọi giấy tờ, nhà ở, trường học tôi sẽ liên hệ, cậu khỏi bận tâm…
Thật là điều kiện lý tưởng.

Cả hai im lặng, cuối cùng Dĩ Thâm nói, giọng trầm hẳn xuống:

– Tôi là một học sinh nghèo, sống bằng tiền học bổng và làm thêm. Theo em ông ấy sẽ nói gì?

Mặc Sênh im lặng. Chị rất hiểu cha mình. Người không có gì để lợi dụng, ông tuyệt nhiên không bao giờ quan hệ. Chị hoàn toàn có thể tưởng tượng ra những lời cha chị có thể nói với Dĩ Thâm. Nếu không tại sao anh lại tàn nhẫn với chị đến như vậy?

– Xin lỗi! Thì ra là thế. – Mọi suy nghĩ của chị về chuyện này bấy lâu vậy là sai hoàn toàn. Mặc Sênh trở nên bối rối.

– Câu xin lỗi vừa rồi của em là cho ai? Cho em hay cho cha? Nếu thay cha xin lỗi thì hoàn toàn không cần thiết – Dĩ Thâm bình thản búng tàn thuốc lá, những đốm lửa bé xíu rơi lả tả xuống đất.

Mặc Sênh yếu ớt biện hộ:

– Lúc đó… lúc đó, quả thực tôi không biết…

– Sao em không hỏi thẳng tôi? – Anh đột nhiên ngước nhìn chị, mắt lóe sáng.
Giọng của Dĩ Thâm âm u như từ địa ngục vọng về:

– Em cũng chẳng them hỏi lại, đã vội xử tôi án tử hình. Triệu Mặc Sênh, em thử nghĩ xem, tôi đã hận em thế nào trong suốt những năm qua?

“Hận ư?”

Mặc Sênh kinh hoàng lùi lại, nhưng không ra khỏi phạm vi tầm tay của Dĩ Thâm, cánh tay bị nắm chặt, mạnh đến nỗi chị tưởng xương mình bị bóp nát.

– Tôi chưa bao giờ gây sự với em, tại sao em gây sự với tôi? Đã gây sự rồi sao lại bỏ chạy giữa chừng? – Dĩ Thâm nói như rên lên, tuyệt vọng.

Đến nỗi ngay câu “Xin lỗi” Mặc Sênh cũng không dám nói. Chị nhắm mắt một cách vô thức không dám nhìn anh.

– Bây giờ tôi muốn hỏi em – Dĩ Thâm dần bình tĩnh lại, ánh mắt nhìn chị như thiêu đốt – Nếu hồi đó em biết tất cả, em có ra đi không?

“Chị có ra đi không?” Mặc Sênh sững người, không ngờ Dĩ Thâm lại hỏi như vậy.
Nếu là bảy năm trước, nhất định chị sẽ đáp không do dự là “Không”. Hồi đó chị đi Mỹ chỉ nghĩ đơn thuần là chạy trốn, mong thoát khỏi đau khổ trong tình yêu. Nhưng bây giờ thì sao? Bây giờ, chị đã hiểu mọi chuyện của bảy năm trước là một cuộc đào tẩu do cha chị vạch ra, nếu không, trong mấy ngày làm sao ông có thể hoàn tất mọi thủ tục xuất cảnh cho con gái? Nếu không tại sao mọi công việc của chị ở Mỹ đều đã được sắp xếp trong khi chị không hay biết gì. Không còn nghi ngờ gì nữa, nếu năm xưa chị không muốn đi cũng sẽ bị áp tải lên máy bay.

Mặc Sênh cúi đầu:

– Xin lỗi.

Lại im lặng, cuối cùng vẫn là Dĩ Thâm nói trước:

– Vậy bây giờ thì sao?

– Bây giờ cái gì? – Mặc Sênh không hiểu.

– Bây giờ em có muốn cùng tôi không? – Dĩ Thâm nói thẳng.

Thế giới xung quanh đột nhiên trở nên yên tĩnh, Mặc Sênh kinh ngạc nhìn Dĩ Thâm, chỉ thấy tim đập thình thịch.

– Tôi không muốn lãng phí thời gian trong chuyện này, cũng không có hứng làm quen lại từ đầu. Như một người kinh doanh tình cảm, cho nên em là phù hợp nhất, không phải thế sao?

– Thật ư? – Mặc Sênh lặng người, lòng chị mỗi lúc thêm se lại.

Bởi vì quen nhau, bởi vì phù hợp?

Nhưng Dĩ Thâm, anh có thực sự hiểu Triệu Mặc Sênh đứng trước mặt anh không? Người mà ngay bản thân cô ta có lúc cảm thấy xa lại với chính mình…?

Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa.

Chị không còn sức chạy theo một trái tim nữa, không muốn chạy theo một tình cảm có nguy cơ tiêu tan, không muốn lần thứ hai chịu đựng cái âm thanh khiến cả thế giới bỗng sụp đổ dưới chân. Cho nên…

– Hà Dĩ Thâm, xin lỗi! Hãy tha thứ cho sự yếu đuối của em. Nhưng có một điều chính em cũng không ngờ, thì ra ngay cả anh cũng không mang lại sức mạnh cho em nữa.

– Tại sao cô ta có thể tức thời từ chối như vậy – Dĩ Thâm nói một cách nặng nhọc – Em không cần trả lời anh nhanh như vậy, em…

Chị nhẹ nhàng ngắt lời anh:

– Em đã kết hôn rồi.

Nghẹn lời, sững người, Dĩ Thâm kinh hãi nhìn chị, nói dằn từng chữ:

– Em… em nói gì, Mặc Sênh?

Mặc Sênh nhìn bóng mình ngả trên đất. nhắc lại:

– Em đã kết hôn rồi, ba năm trước, ở Mỹ.

Mặt Dĩ Thâm sạm lại, hơi thở của anh có thể làm cho không khí xung quanh đóng băng, anh quắc mắt nhìn chị, dường như muốn bóp chết chị.

Nhiều phút trôi qua, cuối cùng một tiếng cười khô khốc và giọng nói lạnh người:
– Triệu Mặc Sênh, có lẽ tôi đã điên nên mới dày vò em thế này.

***

Ngày tháng cứ thế trôi qua, hôm nay xem thông báo nghỉ lễ Quốc Khánh đăng trên báo, Mặc Sênh mới phát hiện thì ra đã cuối tháng chín.

Cả mùa hè vậy là đã trôi qua.

Càng gần đến ngày Quốc Khánh, không khí làm việc ở tòa soạn càng uể oải.

Ngày 30 tháng 9, hết giờ làm việc, Tiểu Hồng hỏi Mặc Sênh:

– Chị Sênh, nghỉ lễ bảy ngày chị định thế nào?

– Chị chưa nghĩ đến – Mặc Sênh đang sắp xếp lại những bứa ảnh trên bàn.

– Sao lại chưa nghĩ đến? Còn em, ngay từ ngày 1 tháng 6 em đã bắt đầu nghĩ mồng 1 tháng 10 rồi.

Câu nói của Tiểu Hồng làm Mặc Sênh bật cười, chị buột miệng hỏi:

– Sao năm nay nghỉ dài như vậy?

– Năm nào chả thế – Tiểu Hồng nói – Này, có lẽ chị sống ở nước ngoài quá lâu nên không biết, chế độ nghỉ quốc khánh bảy ngày đã được thực hiện mấy năm nay rồi. Năm nay em định đi du lịch đến cố đô Phong Phượng, chị có muốn đi cùng không?

Nhìn vẻ say sưa của Tiểu Hồng, chắc chắn là đi cùng với anh chàng bác sĩ. Mặc Sênh nghẹo đầu cười:

– Định để chị theo để chụp ảnh cho hai người chứ gì? Tiền công cao lắm đấy.

– Chao! Chị thật đáng ghét! – Tiểu Hồng xấu hổ đỏ mặt, lập tức nhận ra Mặc Sênh dù đang vừa nói, vừa cười với mình đã trở nên đăm chiêu. Trông chị vừa u uẩn, vừa phiêu diêu.

Tiểu Hồng đến bên rụt rè kéo áo Mặc Sênh:

– Chị Sênh, chị sao thế? Dạo này, chị cứ là lạ thế nào ấy.

– Thế ư? Chị không sao? – Mặc Sênh sực tỉnh – Chả là chị đang nghĩ, bỗng dưng có nhiều ngày nghỉ như vậy, không biết sẽ làm gì.

Sau giờ làm việc vẫn không biết mình nên đi đâu làm gì. Sắp đến ngày lễ, đường phố đông đúc hẳn lên, các cửa hiệu trang hoàng như mới. Mặc Sênh đi bộ men theo những ô cửa kính lộng lẫy, thỉnh thoảng dừng lại mua ít đồ, rồi lại tiếp tục đi, cứ đi không mục đích.

Đến khi nhìn thấy chiếc cổng quen thuộc mới nhận ra mình đứng trước ngôi trường cũ. Phát hiện này làm chị giật mình, từ chỗ làm đến đây chị đã đi bộ gần nửa thành phố.
Cổng trưởng rất đông người, toàn là sinh viên đeo hành lý, mặt mày hớn hở như trẻ nhỏ. Mặc Sênh sực nhớ thời sinh viên, vào những ngày nghỉ chị cũng vui như vậy, bây giờ nghĩ lại giống như một giấc mơ.

Đút tay vào túi áo khoác, một mình đi dưới tán cây, lòng chị không còn xúc động như lần cùng đến với Dĩ Thâm, chỉ thỉnh thoảng thấy nôn nao. Thầm nghĩ, cuộc đời mình hình như đã sai sau khi bước chân khỏi ngôi trường này. Nhưng sự thể đã vậy, chặng đường còn lại đi tiếp thế nào đây?

– Bây giờ em có muốn cùng tôi không? – Lời của Dĩ Thâm lại vang lên bên tai. Mặc Sênh đứng lại, nhắm mắt tự trấn tĩnh.

Trở về bên anh, đó là điều chị đã bao lâu nghĩ đến. Khi ở nước ngoài, có những lúc thẫn thờ một mình, chị bắt đầu mơ mộng ngày gặp lại Dĩ Thâm, hai người hạnh phúc bên nhau. Đó là mong mỏi duy nhất của chị trong những ngày cô đơn đằng đẵng. Mọi sức mạnh và sự kiên nhẫn của chị đều có được từ những tưởng tượng hạnh phúc đó. Tuy nhiên sau khi về nước, khi Dĩ Thâm có thể biến ước mơ của chị thành hiện thực thì chị lại lùi bước.

Trong kí ức của chị, chị và Dĩ Thâm đều không còn là những sinh viên đơn thuần nữa. Vết rạn nứt bảy năm xa cách luôn nhắc họ những tổn thương đó, có lẽ chỉ là vết nứt nhỏ nhưng đau đớn vô cùng.

Bởi vì quá để ý nên không chịu được!

Giữa họ thực ra đã được định sẵn từ bảy năm trước.

Chị lại tình cờ đến sân vận động. Trên sân có rất nhiều người đang chạy bộ men theo những đường đua.

“Không biết bây giờ 800m mình chạy hết bao nhiêu thời gian?”

Mặc Sênh khom mình chui qua lan can, đi đến đường đua, vạch ra cái vạch xuất phát, miệng thầm đếm một… hai… ba…

Chị bắt đầu chạy. Mắt nhắm lại, lao mình vào gió lạnh, cuối cùng chị cũng đến vạch xuất phát ban đầu.

“4 phút 25 giây, quá chậm!” Chị tự gõ vào đầu mình.

– Còn chậm hơn hôm qua – Chị buồn rầu lẩm bẩm, đoạn ngẩng đầu tinh nghịch nhìn anh – Dĩ Thâm, hay là hôm thi chạy anh chạy trước, em đuổi theo như vậy chắc chắn em sẽ chạy nhanh hơn! – Chị nũng nịu.

Bị Dĩ Thâm lườm, Mặc Sênh cảm thấy mất hứng. Lẽ ra chị phải được thưởng mới đúng, dù sao đấy cũng là một chủ ý tốt lại rất lãng mạn nữa:

– Hay là treo trước mắt em bức ảnh của anh…

– Mặc Sênh, cô đúng là không biết ngượng! – Cuối cùng Dĩ Thâm phát cáu, tuy nhiên nói xong tai anh đỏ dần lên.

Mỉm cười, chị mở mắt, vạch đích hoàn toàn trống không…

Nỗi buồn ập đến, mỗi lúc một hiện thực, cổ họng nghẹn ứ, nước mắt ứa ra, từng giọt lăn trên má. Rồi không kìm được, chị ngồi xuống đất, gục mặt vào tay bật khóc thành tiếng.
Từ đó trở đi, bất kì một điểm đích nào cũng đều không có Dĩ Thâm nữa!

***

Ga cuối cùng là thành phố Y.

Tối qua sau khi từ trường cũ trở về, Mặc Sênh đi ngủ sớm. Bốn giờ sáng hôm sau chị đã tỉnh giấc, sau đó không sao ngủ tiếp được nữa. Nằm nhắm mắt nhìn lên trần nhà, rồi trở dậy thu xếp ít hành lý đi ra ga tàu.

Đây là lần đầu tiên chị trở lại thành phố Y sau khi về nước.

Khi tàu vào ga thành phố Y đã 11 giờ trưa. Thành phố đang mưa, lạnh hơn thành phố nơi chị làm việc, gió lạnh buốt, mặt và chân tay tê tái.

Đứng trên bậc tam cấp nha ga, áo khoác vắt một tay, tay kia nắm chặt quai vali, Mặc Sênh nhìn thành phố đã nuôi chị lớn lên, lòng bồn chồn như đang ngóng chờ điều gì sắp đến, nhưng không biết đó là cái gì.

– Chị đến du lịch phải không, đã đặt nhà nghỉ chưa, nếu chưa tôi tìm giúp, giá cả đảm bảo thấp nhất thành phố.

– Có cần người hướng dẫn không, lễ Quốc Khánh giá rất ưu đãi.

Khi đi qua sân ga chị bị nhiều người chèo kéo.

“Có lẽ trông mình không giống người địa phương, mà giống khách du lịch”. Chị chua chát tự giễu.

May là bến xe bus không thay đổi, tuyến đường cũng không đổi, rất dễ tìm.

Hình như có người đã nói, muốn hiểu một thành phố, chỉ cần ngồi xe bus vài lần, bởi vì nó sẽ đưa ta đến tất cả những nơi phồn thịnh, có tiềm năng nhất thành phố. Mặc Sênh nhìn khách qua đường, nhìn các cửa hiệu, thành phố chìm trong màn mưa, chập chờn, nhạt nhòa giống như tâm trạng của chị.

– Sắp đến khu mới Thanh Hà, ai xuống xe chuẩn bị – Tiếng người phụ xe uể oải.
Nhảy xuống xe, những ngôi nhà cũ hiện ra trước mắt. Gọi là khu mới nhưng khu Thanh Hà này cũng có lịch sử mười mấy năm. Mặc Sênh đã lớn lên ở đây. Không ngờ có ngày đứng trước ngôi nhà quen thuộc, mình lại có cảm giác xa lạ dường như đó không phải là nhà của mình.

Lần trở về này, chị muốn gặp lại mẹ. Đã bảy năm chị và mẹ không liên lạc với nhau, không biết bây giờ mẹ còn sống ở đây không.

Bên ngoài trời vẫn mưa, Mặc Sênh ướt lướt thướt chạy vào hành lang gõ cửa, không có ai mở cửa.

“Đi vắng? Hay là chuyển đi nơi khác?”

Đứng đợi cả giờ đồng hồ, vẫn không ai trở về, quần áo ướt dán vào người, làm chị run lên, tay lạnh cứng.

Đột nhiên nhớ lại hình như hồi nhỏ có lần từ trường trở về, quần áo ướt sũng chị đứng đợi cha cả tiếng đồng hồ cha mới về. Ông hoảng hốt ôm chị vào lòng dỗ dành:

– Bố đoảng quá, bố đoảng quá, con đánh bố đi!

Cha chị lúc có tuổi mới có được mụn con, nên rất mực cưng chiều, hễ có thời gian là bế ẵm chơi đùa với chị. Ông bày ra bao nhiêu là trò chơi, hai bố con chơi với nhau không biết chán. Những lúc như vậy trông ông giống như một đứa trẻ, hoàn toàn không có vẻ đạo mạo xa cách của một ông thị trưởng quyền lực. Chỉ có điều ông quá bận, không có thời gian chơi với con gái. Bạn chị nhiều đứa ghen tị với chị bởi chị có bố làm quan to, nhưng hồi đó ít ai biết cô bé Tiểu Sênh viết trong bài tập làm văn: “Mơ ước của tôi là bố hàng ngày về nhà đúng giờ, mỗi ngày không có mấy chú đến nhà nói chuyện với bố cả mấy giờ liền”

Nhưng hễ có thời gian là ông ở bên con gái, chơi đùa, chiều chuộng con hết mực, hoàn toàn không giống như mẹ chị. Trong kí ức tuổi thơ của Mặc Sênh, mẹ là một người đàn bà lạnh lùng, khó tính, hay cáu bẳng chẳng mấy khi cười với chị…

– Tiểu Sênh! – Người phụ nữ hiện ra trong quầng sáng cánh cửa vừa mở.

Tiếng gọi ngạc nhiên khiến Mặc Sênh bừng tỉnh:

– Cô Hoàng phải không?

Người phụ nữ trung niên đứng trước mặt chính là hàng xóm của gia đình chị. Chồng của chị ta là đồng sự của cha chị, hai nhà quan hệ khá thân thiết.

– Tiểu Sênh, cháu về lúc nào thế, mau vào nhà đi, ướt hết cả rồi – Cô Hoàng vừa mở cửa vừa giục.

Sau khi được lau người bằng nước nóng thực là dễ chịu, Mặc Sênh lo lắng hỏi:

– Cô Hoàng, mẹ cháu vẫn sống ở đây chứ?

– Vẫn ở đây, không ở đây thì đi đâu được, cháu cũng thật là… bỏ đi lâu như vậy mà không viết cho mẹ cháu lá thư, để mẹ cháu một mình.

Không phải chị không muốn liên lạc với mẹ, nhưng chị có nỗi khổ riêng. Bảy năm trước, khi mới đến Mỹ, lúc được tin về cái chết của cha, chị lập tức gọi điện về cho mẹ, không ngờ trả lời chị là một giọng dửng dưng đến khó hiểu, bà nói:

– Sau này, không phải gọi điện thoại về nữa, cũng đừng về nước nữa. Cha cô đã đập tan cuộc đời tôi, bây giờ tôi vừa mới được yên ổn, không muốn nhìn thấy bất cứ thứ gì liên quan đến ông ấy!

Rồi bỏ máy.

Chị gọi lại nhưng không có tín hiệu.

Về sau qua một người bạn của cha bên Mỹ, Mặc Sênh mới được biết những bí mật mà cho đến bây giờ chị không thể tin nổi.

Giả bộ không nghe thấy câu nói có ý trách móc của người hàng xóm cũ, chị nói:

– Mẹ cháu có khỏe không, cô Hoàng?

– Sức khỏe thì không sao, nhưng cháu về không đúng lúc, mẹ cháu vừa đi theo đoàn du lịch của tiểu khu, năm ngày mới về. Cháu ở lại đây chơi với cô.

“Mẹ đi du lịch?” Mặc Sênh ngạc nhiên. “Xem ra bà sống không đến nỗi nào”. Mặc Sênh cười thầm, đứng lên:

– Cô Hoàng, cháu phải đi đây. Cảm ơn cô!

– Không chờ mẹ cháu về hả? – Bà Hoàng nói.

– Không ạ, thực ra cháu chỉ muốn biết mẹ cháu sống thế nào, cháu cũng có một số chuyện cần hỏi mẹ – Mặc Sênh ngập ngừng – Bây giờ biết mẹ cháu sống rất tốt, những chuyện cần hỏi, cháu cũng không muốn hỏi nữa.

Kết cục đã như vậy, nguyên nhân cũng không quan trọng nữa.

– Cô Hoàng, cảm ơn cô. Xin cô đừng nói cháu đã trở về.

Lúc sắp đi Mặc Sênh hỏi phần mộ của cha.

– Mộ số 157 khu A, núi Kim Kê. Hình như là vậy – Bà Hoàng nhíu mày.

Không phải tiết thanh minh hay ngày lễ tết, khu nghĩa trang trong núi Kim Kê hầu như không có người. Mặc Sênh đến bên mộ cha, gục đầu vào tấm bia giống như hồi nhỏ chị vẫn gục đầu vào vai ông.

Mặc Sênh thầm thì với cha:

– Cha, lâu lắm con mới về thăm cha, cha không trách con chứ? Thực ra, con rất muốn về nước… Nhưng con quá yếu đuối, con sợ con không chịu nổi. Vì sao khi con ra đi, cha là một người bằng xương bằng thịt, đôi tay cha ôm riết con, người cha tỏa hơi ấm, rất ấm, sao bây giờ chỉ là một tấm bia? Con luôn cảm thấy, chỉ cần con không về nước, là cha vẫn như còn sống. Con nhớ lúc con lên máy bay cha còn ấn vào tay con túi bánh bích quy vừng… Lúc đó, cha đã lừa con, cha bảo sang Mỹ nếu thích thì ở lại, nếu không thì lại về, con không thích tí nào nhưng con không trở về…

Bức chân dung người đàn ông trẻ khắc trên bia mộ có những nét giống Mặc Sênh. Người trong ảnh mỉm cười với chị, Mặc Sênh lấy tay áo lau bức ảnh:

– Cha, bức ảnh này có phải chụp lúc cha còn là sinh viên không? Cha đừng tưởng là dùng bức ảnh trẻ như thế này, là có thể mạo xưng là ma trẻ.

Mây mù trùm lên khe núi, bốn bề tĩnh lặng, không một tiếng động. Mặc Sênh gõ lên tấm bia:

– Cha, cha không quan tâm đến con nữa sao?

Im lặng, mắt Mặc Sênh mờ đi như bầu trời mưa xóm núi:

– Cha, anh ấy nói, à đó là Dĩ Thâm, cha còn nhớ không, anh ấy bảo chúng con có thể tái hợp, cha thấy thế nào?

Không có tiếng trả lời, mưa ngớt dần, xung quanh vẫn tĩnh mịch, Mặc Sênh vẫn thầm thì nói chuyện với cha:

– Thực ra con cũng cảm thấy không nên, anh ấy xuất sắc như vậy, luôn có nhiều phụ nữ thích, anh ấy có thể tìm một người phụ nữ ưu tú. Vả lại, chúng con xa nhau lâu như vậy, đã phần nào trở nên xa lạ với nhau, có lẽ không dễ dàng, sẽ phát sinh nhiều mâu thuẫn, anh ấy sẽ nhanh chóng chán con, thất vọng về con, trước đây anh ấy cũng thất vọng về con. Nếu đến lúc đó mới chia tay, e con không biết mình sẽ thế nào, cứ như bây giờ ít nhất con cũng đã quen rồi…

Không thể nói thêm nữa, không biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua, Mặc Sênh chuyển giọng sôi nổi:

– Con vẫn tốt, cha không phải lo lắng gì cho con… Con phải đi đây, cha ạ, chào cha!
Khi chị xuống núi thì mưa đã tạnh hẳn, đứng dưới chân núi nhìn đỉnh núi sắp chìm trong màn đêm và sương mù, hình như đã là hai thế giới khác nhau.

Trở về thành phố, trời đã tối hẳn, Mặc Sênh nhìn đồng hồ trên máy điện thoại di động, xem ra ngày mai mới có thể đi được. Vào thành phố hỏi mấy nhà nghỉ đều đã hết chỗ, cuối cùng tìm được một khách sạn ở trung tâm thành phố, giá rất đắt, đành ở tạm. Tắm xong, hong khô quần áo, ngủ thì còn quá sớm, chị lững thững đi xuống lầu, đi ra phố.
Trước mặt khách sạn là con đường phồn hoa nhất thành phố. Thành phố này có sông có núi, cũng là thành phố du lịch nổi tiếng. Lúc đó trên đường phố khách du lịch vẫn rất đông, bỗng dưng Mặc Sênh bỗng nhớ ra, lần đầu tiên chị gặp Dĩ Thâm chính là ở con phố phồn hoa này.

Lúc đó họ đã khá thân thiết, nhưng vào kỳ nghỉ đông hoặc hè Dĩ Thâm vẫn không chịu cho chị số điện thoại của gia đình anh, lúc đó chị vừa tủi thân vừa buồn, làm gì có cô gái nào số điện thoại của gia đình người yêu mình cũng không biết? Lúc ở bến xe Mặc Sênh hờn dỗi một hồi, đoạn giận dữ bỏ đi.

Nhưng được mấy bước chị đã hối hận, mình giận gì kia chứ, nếu mình cứ làm căng có lẽ Dĩ Thâm sẽ mềm lòng. Nhưng khi quay trở lại, trên sân ga đã không thấy bóng dáng Dĩ Thâm đâu nữa.

Về đến nhà, Mặc Sênh cảm thấy chán nản, chẳng thiết ăn uống, tivi cũng chẳng thiết xem. Về sau tự nhiên lại nghĩ, nếu mình thường xuyên ra phố, biết đâu chẳng bất ngờ gặp lại Dĩ Thâm?

Sau đó, quả nhiên gặp lại.

Hôm đó, đang có tuyết rơi. Dĩ Thâm và cô bạn Dĩ Văn, lúc đó chị còn chưa biết, đang đi trên vỉa hè đối diện, lúc đó chị hoàn toàn không kịp phản ứng. Không ngờ gặp Dĩ Thâm, thực ra chị không hi vọng nhiều, thành phố đông đúc như vậy… Lúc đó, chị chạy như bay băng qua đường, lao đến ôm chầm lấy Dĩ Thâm.

Hình như chính là dưới tán cây này, cô thiếu nữ đỏm dáng, đầu đội mũ lông trắng, ôm chặt lấy chàng trai đang lúng túng vì những cái liếc mắt nhìn của khách qua đường, vui vẻ hét to:

– Dĩ Thâm. Em biết sẽ gặp anh. Em biết mà!

Mặc Sênh nhắm mắt.

Khi giữa họ đã là chuyện dĩ vãng, điều khó chịu nhất, đau đớn nhau là mọi kỉ niệm đều như vừa mới xảy ra ngày hôm qua.

Chị hấp tấp lấy máy di động, hướng vào khoảng trống, bấm máy. Bức ảnh hiện ra chỉ là khoảng đất trống trải dưới gốc cây, hoàn toàn không có người, hoàn toàn không

***

Sau những ngày lễ đi làm trở lại, công việc của Mặc Sênh cực kì bận rộn.

Chỉ có Tiểu Hồng không bận, chuyên đề của cô ta vừa kết thúc, nên suốt ngày quanh quẩn ở phòng làm việc của Mặc Sênh bàn chuyện tình duyên của mình, của người.

– Chị Sênh, chị không thể cứ sống mãi như vậy, chị phải biết thời gian rất vô tình. Bây giờ tìm cho mình một người đàn ông, cũng coi là cứu vãn xã hội, để vài năm nữa coi như mình cũng lỡ mà đàn ông cũng thiệt thòi – Tiểu Hồng thì thầm vẻ bí mật – Hơn nữa, bây giờ là phù hợp qui luật tâm lý, chẳng lẽ chị không thích nằm ngủ trong vòng tay ấm áp của một người đàn ông?

– Tiểu Hồng. Tối qua lại mơ mộng hả?

– Cũng thỉnh thoảng! – Tiểu Hồng giả bộ xấu hổ, cúi đầu, đỏ mặt, lát sau lại tiếp giọng nghiêm túc – Chị Sênh, chị bây giờ hình như đã trở lại bình thường, không như dạo trước cứ như người sợ bị cướp ấy.

Sự so sánh kì quặc của Tiểu Hồng khiến Mặc Sênh bật cười.

Chị thầm nghĩ, nếu không suy nghĩ nhiều, những niềm vui nho nhỏ thực ra không khó, nói nói cười cười với đồng sự, mọi người tưởng mình vui, lâu dần cảm thấy mình vui thật.

Không muốn nói với Tiểu Hồng ý nghĩ đó, Mặc Sênh nhìn đồng hồ trên tường, đã hơn mời giờ.

– Đi thôi, đến giờ rồi, đi họp thôi! – Chị giục Tiểu Hồng.

Buổi họp hôm nay là cuộc họp nhằm đẩy mạnh công việc trong quý tới.
Qui mô tòa báo nơi Mặc Sênh làm việc rất lớn, có hàng loạt các ấn phẩm lẻ như Tú sắc và một vài tạp chí phụ nữ, nếu không đã chẳng cần đến phóng viên ảnh.

Tú Sắc có thể coi là thương hiệu cũ trong thị trường tạp chí phụ nữ, có số lượng phát hành đứng đầu trong các ấn phẩm cùng loại, lượng tiêu thụ quý trước vẫn tăng, nhưng hiện đang có nguy cơ giảm sút.

Chủ biên sau khi tóm tắt tình hình mọi mặt của tòa soạn trong quý trước, chuyển sang chủ đề chính, đó là mở chuyên mục mới:

– Tạp chí của chúng ta muốn có đẳng cấp thì phải có cái mà tạp chí khác không có. Hiện trên thị trường có vô số ấn phẩm cùng loại, phần lớn nội dung trùng lập. Quanh đi quẩn lại cũng là làm đẹp, thời trang, ẩm thực, cuộc sống tình cảm, ngoài những cái đó chúng ta còn có thể làm thêm những gì?

Chủ biên nhìn mọi người nói tiếp:

– Hoặc nói cách khác, còn gì hấp dẫn phụ nữ?

– Tôi biết! – Tiểu Hồng giơ tay phát biểu – Đó là đàn ông!

Mọi người cười ồ. Nhưng chủ biên lại gật đầu vẻ rất nghiêm túc:

– Tiểu Hồng ngày thường có vẻ nông nổi, nhưng rất nhạy cảm.

Đoạn ông ta bật đèn chiếu, trên màn hình hiện lên nhiều dòng chữ: “Những người đàn ông xuất sắc”

Tiếng xì xào nổi lên.

– Tạp chí chúng ta là tạp chí phụ nữ, mở chuyên mục đàn ông có kì quặc không? – Có ai đó nói.

– Người khác giới hấp dẫn lẫn nhau, ai cũng biết. Tạp chí đàn ông đưa ảnh phụ nữ lên trang bìa, tạp chí phụ nữ tại sao không thể mở chuyên mục về đàn ông? – Chủ biên hỏi.
Chờ mọi người bàn tán hồi lâu, chủ biên nói:

– Bất luận thế nào, thị trường vẫn là chân lý duy nhất. Cho nên chúng ta tạm thời quyết định mở chuyên mục này trong bốn số liền. Sau đó căn cứ vào phản ứng độc giả sẽ quyết định bước tiếp theo, có tiếp tục nên làm hay không. Mọi người có ý kiến gì xin cứ nêu.

– Nhân vật thì sao? – Có ai đó hỏi.

– Về nhân vật, tôi tạm thời đề nghị bốn người này, xin giới thiệu để mọi người góp ý – Chủ biên lại nhấp chuột, màn hình hiện lại ảnh của bốn người đàn ông trẻ – Nhân vật trong chuyên mục chúng ta không phải là những công tử xa vời không thể với, mà là anh tài thuộc mọi lĩnh vực, là người tương đối nổi tiếng, trẻ, đẹp. Quan trọng nhất là phải trẻ và chưa có gia đình.

– Kia có phải là kiến trúc sư vừa đoạt giải không?

– Đúng, đúng, người bên cạnh cũng rất quen.

Mặc Sênh cũng nhìn lên màn hình theo tay chỉ của mọi người, bức ảnh chụp nghiêng một người khiến chị giật mình

– Dĩ Thâm? Sao có thể…? – Chị kinh ngạc.

– Chính thế – Chủ biên nói – Với anh ta, khán giả của truyền hình địa phương đều không xa lạ. Hà Dĩ Thâm là một trong những khách mời của chương trình Pháp luật và cuộc sống. Đây cũng là chuyên mục đang được chú ý.

– Tôi đề nghị đưa anh ta vào số đầu tiên – Nhà báo Lý phát biểu – Anh ta từng xuất hiện trên truyền hình, khá nổi tiếng, dễ gây tiếng vang.

– Đúng thế, vụ án kinh tế của tỉnh gần đây hình như là do anh ta đảm trách. Nên đưa anh ta vào số đầu – Có người phụ họa.

– Tôi thấy danh tiếng không phải là điểm chính yếu, điều quan trọng là anh ta có ngoại hình rất hấp dẫn, có thể thu hút các cô gái trẻ, hơn nữa, lại thuộc diện giàu có, đây cũng là một ưu thế đáng kể.

Chủ biên gật đầu:

– Tôi cũng nghĩ vậy.

– Sao biết, có bằng chứng gì không? – Cậu sinh viên khoa báo chí tốt nghiệp khoa báo chí mới về tòa soạn quay sang Mặc Sênh hỏi nhỏ.

– Cậu ghen tỵ hả? – Biên tập viên họ Hoàng ngồi bên cạnh nghe thấy bật cười – Ghen cũng chẳng ích gì, một giờ của người ta có lẽ còn hơn thu nhập cả tháng của mình. Tôi có người quen làm bên tòa án, nghe đâu mỗi vụ xử thù lao của anh ta là ngần này – Biên tập Hoàng giơ hai ngón tay.

– Hai vạn ư? – Anh chàng sinh viên kinh ngạc.

Biên tập viên họ Hoàng lắc đầu.

– Lẽ nào hai mươi vạn? – Chàng sinh viên trố mắt.

Biên tập viên vẫn lắc đầu:

– Thêm mười lần nữa.

Chàng sinh viên nhún vai không nói gì.

– Chuyên mục mới tạm thời quyết định như vậy – Chủ biên ngẩng đầu nhìn mọi người – Bây giờ bàn đến vấn đề người phụ trách – Ông ta vui vẻ – Ai muốn phụ trách chuyên mục này?

Phòng họp im lặng. Kỳ thực ai cũng có ý muốn thử sức, nhưng ngại nói ra.

– Tôi! – Cùng với giọng nói trong trẻo, quả quyết, nữ phóng viên nổi tiếng kiêu sa Đào Nghị Thanh đứng lên. Khuôn mặt đẹp, thân hình lý tưởng, thái độ tự tin, giọng nói dễ nghe, Đào Nghị Thanh trình bày nguyện vọng của mình – Thưa chủ biên, tôi muốn làm chuyên mục này. Chuyên mục tôi đang phụ trách sắp kết thúc, tôi sẽ hết sức cố gắng cho chuyên mục mới. Ngoài ra tôi còn một ưu thế nữa, tôi tốt nghiệp trường đại học C, cùng trường với luật sư Hà và kiến trúc sư Khang, tôi tin giữa chúng tôi có tiếng nói chung. Hơn nữa, tôi và luật sư Hà Dĩ Thâm từng là chỗ quen biết…

“Từng là chỗ quen biết? Ai thế nhỉ?”. Mặc Sênh ngồi đầu, thấy khuôn mặt xinh đẹp của Đào Nghị Thanh thoáng ửng đỏ, trái tim chị như có bàn tay bóp nhẹ.

– Tốt nghiệp trường đại học C cơ đấy! Quá giỏi! – Chị Mai ngồi phía sau Mặc Sênh ngày thường vốn không ưa Đào Nghị Thanh, kích động Tiểu Hồng – Tiểu Hồng, sao không nhận đi, món hời sao lại chịu nhường cho người khác?

Có lẽ là do hơi thiếu khiêm tốn, lại quá tự tin vào ngoại hình và khả năng của mình, Đào Nghị Thanh không được mọi người trong tòa soạn ủng hộ, bị nhiều đồng nghiệp vô tình hay cố ý cô lập. Tiểu Hồng và Mặc Sênh không tham dự vào những trò đó, Tiểu Hồng cười hì hì:

– Không được, em mà nhận chuyên mục này bạn trai em lại nghĩ em có tư tưởng đúng núi nay trông núi nọ thì sao.

Đột nhiên nhìn lại lần nữa ảnh người đàn ông trên màn hình đang chiếu, Tiểu Hồng reo lên:

– Ôi, sao tôi thấy anh chàng này quen thế nhỉ, Mặc Sênh chị có thấy thế không?
Mặc Sênh cười, nói đùa:

– Mọi anh chàng đẹp trai trên thế giới em đều thấy quen.

Chủ biên khoát tay:

– Thôi thôi trở lại vấn đề đi, nếu không ai có ý kiến gì khác, Nghị Thanh chuyên mục này giao cho cô, hi vọng cô thành công. Ha..ha, không biết đây có phải là mỹ nhân kế không?
Mọi người lại cười ồ, một nam đồng nghiệp nói đùa:

– Người đẹp Nghị Thanh có thể lôi kéo được anh ta, biết đâu sau này tòa báo chúng ta khỏi mất tiền phí luật sư.

– Mặc Sênh, Mặc Sênh – Chủ biên gọi.

– Vâng, gì ạ?

– Chuyên đề ảnh tương đối nhẹ nhàng, cô bớt chút thời gian phối hợp với Nghị Thanh.
Mặc Sênh do dự, nhất thời không tìm ra lý do từ chối, đành gật đầu nhận lời, định sau này phải đi chụp ảnh sẽ đổi cho đồng nghiệp Bạch.

“Mình không nên xuất hiện trước Dĩ Thâm vào lúc không thích hợp”.

***

Hiện nay công việc giữa Mặc Sênh và Đào Nghị Thanh có một phần đan xen đó là chuyên mục Ngôi nhà của họ. Thông qua bức ảnh mô tả môi trường sống của những nhân vật nổi tiếng, nói lên quan niệm sống và sở thích thị hiếu của họ. Mặc Sênh phụ trách khâu ảnh, Đào Nghị Thanh phụ trách chú giải. Công việc buổi sáng vừa kết thúc, Đào Nghị Thanh đề nghị:

– Chị Mặc Sênh, chúng mình đi ăn trưa nhé, nhưng em định mời mấy người bạn chị không ngại chứ?

– Em đi với bạn, tốt nhất chị sẽ về nhà – Mặc Sênh băn khoăn.

– Không sao, nhưng em đi một mình chúng ta khó thanh toán tiền công tác phí.
Vậy là Mặc Sênh đành gật đầu.

Đến nhà hàng mới biết khách mời của Đào Nghị Thanh chính là Cát Lệ, người chủ chương trình Pháp luật và cuộc sống trên truyền hình.

– Chị Cát Lệ, đây là đồng nghiệp của em, chị Triệu Mặc Sênh, phóng viên ảnh. Chị Sênh, đây là phóng viên Cát Lệ cựu sinh viên khoa báo chí trường đại học C, hiện là người dẫn chương trình Pháp luật và đời sống.

– Chào bạn – Cát Lệ gật đầu chào rất lịch sự.

– Chào bạn – Mặc Sênh đáp lễ.

“Thế giới này thực là nhỏ bé, muốn trốn tránh cũng không được”, Mặc Sênh thầm nghĩ.
Cát Lệ là điển hình mẫu người của công chúng, ăn vận cực kỳ thời trang, cử chỉ phóng khoáng, phong cách nói chuyện thân mật vui vẻ của một người dẫn chương trình. Sau vài câu nói xã giao, họ bắt đầu vào vấn đề chính:

– Nghị Thanh, bạn nói tạp chí của các bạn muốn phỏng vấn Hà Dĩ Thâm?

Đào Nghị Thanh gật đầu:

– Đúng vậy, chị Cát Lệ chị có thể giới thiệu em không?

– Giới thiệu, sao lại cần tôi giới thiệu, các bạn đã chẳng quen nhau rồi sao?

– Chỉ là trao đổi vài câu trong những hoạt động của đoàn trường. Sau khi tốt nghiệp, mỗi người đi một nơi, bây giờ có lẽ anh ta chẳng còn nhớ em là ai – Đào Nghị Thanh nói với vẻ thất vọng.

Mặc Sênh bỗng thấy động lòng.

– Chưa chắc, ấn tượng về người đẹp bao giờ chả sâu – Cát Lệ mỉm cười.

– Chị Lệ, chi có giúp em không?

– Giúp, nhất định giúp – Cát Lệ cười xởi lởi – Nhưng Hà Dĩ Thâm chưa có bạn gái, em không nên bỏ lỡ cơ hội, đừng để sổng mất con cá to. Anh ta đúng là một đám lý tưởng, mọi phẩm chất, điều kiện miễn chê, chị đảm bảo.

– Chị Cát Lệ! Chị đừng nói lung tung trước mặt đồng nghiệp của em – Đào Nghị Thanh đỏ mặt.

– Thôi, không nói nữa – Cát Lệ quay sang Mặc Sênh vui vẻ nói – Chị Sênh thông cảm, chúng tôi vẫn hay đùa như thế đó.

– Không sao – Mặc Sênh mỉm cười, cúi đầu, uống cà phê.

– Nghị Thanh, sao tạp chí của em lại nghĩ đến chuyên mục này?

– Nếu trên tạp chí giới thiệu những anh chàng đẹp trai, tốt nghiệp các trường đại học danh tiếng, có thành tựu, được công chúng biết đến, chị có mua xem không? – Nghị Thanh cười tinh nghịch, đuôi mắt đẹp lấp lánh.

– Mua chứ, chị sẽ giấu ông xã mua đọc – Cát Lệ cười to, nghiêng mái đầu cắt ngắn rất hợp với khuôn mặt, khiến chị có vẻ đẹp vừa hiện đại vừa duyên dáng – Chỉ có điều, với tính cách của Hà Dĩ Thâm có thể anh ta không đồng ý xuất hiện trên tạp chí phụ nữ. Bạn biết không, hồi đầu chủ trì tiết mục “Pháp luật và cuộc sống”, chị đã không ít công sức mới thuyết phục được anh ta tham gia đấy.

Nói đến đây, Cát Lệ dừng lại, đắn đo:

– Nhưng cũng chưa biết chừng, nếu ở một vị trí nổi bật có thể anh ta đồng ý.
Bàn tay Mặc Sênh đang quấy cà phê bỗng dừng lại, Đào Nghị Thanh phân vân nhìn Cát Lệ:

– Hồi ấy chị làm thế nào thuyết phục được anh ta?

Hồi ấy…

Cát Lệ nhớ lại cuộc gặp mặt lần đầu của mình với chàng luật sư trẻ họ Hà hai năm trước, lúc đó anh ta đang nổi tiếng trong giới. Chị vẫn nhớ thái độ lạnh lùng và câu hỏi anh ta khi chị đề nghị hợp tác:

– Đó có phải là vị trí nổi bật không?

Về sau, một lần khác, Cát Lệ cảm thấy anh ta không hẳn khiêm tốn như lời đồn, đó là lần anh ta hỏi chương trình này có nhiều người xem không, chị vui vẻ thông báo:
-Đứng đầu trong những chương trình tương tự.

Sau đó, anh ta còn nói:

– Vậy là sẽ có rất nhiều người nhìn thấy…

– Đúng vậy, rất nhiều người xem – Lúc đó chị nhắc lại như vậy.

Bây giờ nghĩ lại có lẽ chàng luật sư này muốn được công chúng biết tới?

– Có thể anh ta đồng ý, để chị thử xem – Cuối cùng Cát Lệ trân trọng hứa.

***

Nơi họ ăn trưa không thể gọi xe, phải đi xuyên qua quảng trường. Lúc đó quảng trường rất đông người, có nhiều nhà sản xuất coi quảng trường là địa điểm và cơ hội lý tưởng giới thiệu sản phẩm của mình.

Nghị Thanh phát hiện Mặc Sênh mỗi lúc mỗi đi chậm hơn, sốt rột quay đầu giục:

– Chị Sênh, nhanh lên, sắp đến giờ tan tầm, đường đông lắm.

Thấy vẻ ngơ ngác của chị cô ta hỏi:

– Chị nghĩ gì thế?

– Không có gì! – Mặc Sênh sực tỉnh nói – Mình đang nhớ trước đây cũng ở quảng trường này mình và một người bạn học lạc nhau, tìm mãi mới thấy anh ta. Lúc đó mình đã nói với anh ta, nếu không tìm thấy thì tôi đứng trên các giá chào hàng.

– Tại sao?

– Anh ta cũng hỏi thế? – Mặc Sênh bật cười – Mình nói, nếu không tìm thấy anh, tôi sẽ đứng ở một nơi nổi bật để anh nhìn thấy.

“Có phải Dĩ Thâm xuất hiện trên truyền hình, là hy vọng chị nhìn thấy và đi tìm anh? Lần này đến lượt anh đứng ở vị trí nổi bật?”

Hoặc là chỉ là do chị quá đa nghi?

– Đó là người chị thích phải không? – Nghị Thanh hỏi.

Mặc Sênh không trả lời, hình như sau đó Nghị Thanh còn nói:

– Chắc chắn là người chị rất thích…

Hết chương 4